Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

Nam quay về ghế sofa, kéo chăn đắp rồi nói: “Thì anh cũng phải để em có chút thời gian làm quen chứ, em khá chậm trong việc làm quen với cái mới”.
Vu Mục Thành ngồi xuống bên cạnh cô và nói: “Được, chúng mình cùng thu xếp cuộc hẹn ngày mai, để em quen dần với sự tồn tại của anh”.
Ngày hôm sau, đứng ở khu mua bán đồ điện gia dụng, một lần nữa Tạ Nam khẳng định lại những điều mình dự đoán, cuộc sống của cô quả thật đã thay đổi.
Cô đang nghiên cứu tờ quảng cáo máy giặt thì Vu Mục Thành nói chen vào: “Phiền hà thế làm gì hả em?”. Anh tiện chỉ vào một chiếc máy giặt mà giá của nó không nằm trong phạm vi lựa chọn của Tạ Nam rồi nói: “Cái này tốt mà”.
Nhân viên bán hàng hết lời ca ngợi anh có mắt nhìn hàng, sau đó nói ra một lèo các số liệu có liên quan như nhãn mác, số hiệu, tính năng tiết kiệm điện, tiện dụng nhưthế nào, đáng tiền ra sao…
Từ trước tới giờ Tạ Nam rất sợ nghe người ta quảng cáo bán hàng, mua gì cô cũng muốn tự mình xem xét rồi mới bảo người ta làm hóa đơn. Cô khẽ kéo tay áo Vu Mục Thành và nói: “Chúng ta xem sau đi”.
Vu Mục Thành ngoan ngoãn theo cô đi xem cái khác, nhưng chưa được hai bước chân, anh lại chỉ vào một chiếc khác, nói: “Cái này cũng rất được”.
Tạ Nam sợ anh lại khiến nhân viên bán hàng chạy tới liền nói: “Em dự tính trước rồi, cái này và cái ban nãy đều không nằm trong phạm vi chi trả của em”.
“Thế em định mua cái bao nhiêu?”
Tạ Nam nói ra con số chỉ bằng một nửa so với giá của chiếc máy giặt mà anh vừa chỉ, Vu Mục Thành có vẻ suy nghĩ, nói: “Hay là thế này, bình thường anh không dùng máy giặt, bây giờ em bỏ chừng ấy tiền ra, phần còn lại anh trả, coi như chúng mình cùng mua. Sau này em không thể từ chối anh dùng nó được. Yên tâm, anh sẽ sử dụng trong thời gian hợp lý”.
Không đợi Tạ Nam nói câu đồng ý, anh đã nắm tay cô quay lại gọi nhân viên bán hàng làm hóa đơn.
Vu Mục Thành đón lấy tờ phiếu rồi tới bàn thanh toán, thấy Tạ Nam đi theo phía sau, anh cười nói: “Em cho anh chút thể diện chứ, một cái máy giặt mà hai người đến quẹt thẻ thì kỳ quá”.
Tạ Nam đành ở lại chồ cũ điền vào thông tin địa chỉ giao nhận, dặn nhân viên bán hàng thời gian đưa hàng đến. Vu Mục Thành cầm tờ hóa đơn quay lại nói: “Đi thôi, chúng mình đi xem điều hòa”.
Tạ Nam tưởng Vu Mục Thành mua điều hòa cho anh nên cứ răm rắp đi theo, anh đứng trước tủ bày các loại điều hòa, nói với nhân viên bán hàng vài câu rồi đột nhiên quay lại hỏi cô: “Diện tích phòng khách nhà em là bao nhiêu?”.
“Em không cần điều hòa, cũng chưa tính mua”, Tạ Nam kéo tay áo anh đẩy sang một bên, rồi giận dữ nói: “Đừng nói với em rằng anh lại muốn dùng chung nữa nhé, ngay cả nghĩ em cũng không dám đâu.”
“Em không sợ lạnh à?”
“Sợ.”
“Thế có mua máy sư không?”
“Đương nhiên là mua, cái đó thì trong dự tính.”
“Chúng mình cùng phân tích nhé, mua điều hòa sẽ thực tế hơn, có cả hai chức năng làm ấm và làm lạnh. Nếu không lắp thì mùa hè phòng khách của em khó mà ngồiđược đấy.”
“Mùa hè em ở trong phòng ngủ”, phòng ngủ của Tạ Nam có lắp một chiếc điều hòa treo tường, kế hoạch của cô là nếu bố mẹ dọn tới ở, cô sẽ lắp thêm một chiếc điều hòa ở phòng ngủ của khách, còn phòng khách thì cô chưa có ý định mua.
Vu Mục Thành lại cười nói: “Thế em dự định mùa hè sẽ cho anh vào phòng ngủ của em à?”.
“Nếu đến mùa hè hai chúng ta vẫn còn tiếp tục”, cơn giận của Tạ Nam bồng dâng lên, cô buột miệng nói.
“Xem em kìa, em vốn không có niềm tin vào tình cảm của chúng ta, dù chỉ một chút”, giọng Vu Mục Thành không hề vội vã cũng chẳng tức giận.
Tạ Nam cứng họng, cô không hiểu, rõ ràng mình có lý mà sao đứng trước anh lại trở nên vô lý như vậy, đành mím môi im lặng nhìn anh. Anh nhẹ nhàng nhìn cô đợi ý kiến. Cô hít sâu một hơi rồi nói: “Xin lỗi, em hơi quá lời. Có điều đây là nguyên tắc của em, bây giờ chúng ta mới chỉ trong giai đoạn thử tìm hiểu, phải xem có hợp nhau không. Nếu như cảm thấy có thể tiếp tục, anh yên tâm, đến lúc đó em sẽ không nề hà mà quẹt sạch thẻ của anh đâu”.
Vu Mục Thành cười nói: “Nói thật, anh cũng đang đợingày đó đây”.
Nhìn cách anh cười với đôi mắt sáng và cái nhìn ấm áp, Tạ Nam cảm thấy cơn giận của cô bất chợt tan biến, có lẽ mình đã quá nhạy cảm chăng.
Đợi Vu Mục Thành chọn được điều hòa và đi trả tiền, Tạ Nam cũng chẳng muốn nói tới nguyên tắc của mình nữa, cô cầm hóa đơn thanh toán của anh, ghi lại số thẻ, rồi dự tính khi về sẽ trả thẳng tiền vào tài khoản ấy.
Sau đó hai người cùng đi ăn cơm, rồi đi xem phim. Tạ Nam tỏ ra rất phối hợp, duy chỉ có Vu Mục Thành lại luôn phải nhận điện thoại, hàng ở Trương Gia Cảng đến chậm, bên bộ phận Cung ứng mà anh vốn không yên tâm giờ đã xảy ra vấn đề, giám đốc bộ phận lúng túng trước những câu hỏi của anh, các lý do ông ta đưa ra càng khiến anh đau đầu. Anh biết kỳ nghỉ tết Dương lịch của mình đã kết thúc sớm. Phần lớn thời gian sau của bộ phim anh chạy ra ngoài nghe và nhận điện thoại, khi trở vào thì phim đã đến hồi kết, Tạ Nam không hỏi gì, anh chỉ kịp nói câu “Xin lỗi em”, đèn trong rạp đã b
Hai người từ trong rạp


XtGem Forum catalog