Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.

ò cười của anh chẳng đáng cười chút nào đâu”.
“Anh nói nghiêm túc đấy, Tạ Nam. Em xem, chúng ta là hàng xóm, cùng ở một khu, cũng coi như đã biết xuất thân của nhau. Anh và Lưu Kính Quần, chồng Hứa Mạn là bạn đại học, vậy là lai lịch của anh cũng rõ ràng. Em đã gặp bạn gái trước của anh, anh cũng thấy bạn trai cũ của em, như thế cả hai sẽ không cần lôi chuyện cũ ra nói. Em đã đến đây để gặp mặt, chắc cũng có mục đích tìm bạn trai rồi, anh cũng rất muốn tìm bạn gái”, Vu Mục Thành nói một mạch không dứt: “Anh thấy chúng ta có vẻ hợp. À, đúng rồi, anh cũng rất thích canh em nấu”.
Tạ Nam ngây người nhìn anh, nghĩ nếu anh không điên thì chắc cũng bị ảo giác hay hoang tưởng bởi hiệu ứng đám đông. Cô không nói lời nào, quay đầu đi ra ngoài, Vu Mục Thành chạy theo sau. Trước cửa Trung tâm triển lãm là một quảng trường rộng, gió lạnh tạt vào mặt, Vu Mục Thành đón lấy chiếc áo khoác Tạ Nam vẫn cầm trên tay nhẹ nhàng khoác lên người cô, hết sức tự nhiên. Tạ Nam kéo chặt áo khoác, nhìn sang Vu Mục Thành đang khoác chiếc áo thể thao mỏng, cảm thấy chán nản.
“Anh còn theo tôi ra đây làm gì?”
“Em có lái xe tới không? Để xe ở đây, lên xe anh, anhđưa em đến công ty anh, chứng minh rằng anh không phải kẻ lang thang thất nghiệp.”
“Này, này, tôi không đi đâu, tôi không muốn lại phải đưa anh đến công ty tôi chỉ để cho công bằng.”
“Cái đó để sau hãy nói”, anh bất ngờ khoác vai đưa cô đi, dứt khoát nhưng không hề đường đột, Tạ Nam đành bước theo anh. Đến bãi đỗ xe, không để Tạ Nam kịp tìm xe của cô, Vu Mục Thành đã mở cửa xe của mình, cô hoàn toàn mất ý thức bước vào xđịnh hướng nổi mình đang trong hoàn cảnh nào.
Vu Mục Thành im lặng lái xe, để Tạ Nam ngây người, từ từ tiêu hóa những bày tỏ đột ngột của người hàng xóm.
Nhưng lúc này, trong đầu Tạ Nam lại hoàn toàn trống rỗng. Cô nhìn về phía trước, không biết mình đang đi trên con đường nào. Mãi cho tới khi xe dừng trước một xí nghiệp gần ngoại ô, cô mới chợt tỉnh lại thăm dò xung quanh. Đây có thể coi là khu công nghiệp phát triển tương đối ổn định của thành phố này. Nhìn mặt bằng trước mắt có thể thấy xí nghiệp không hề nhỏ, trước cổng có treo dòng chữ “Công ty TNHH Thiết bị Máy điện Thành Đạt”, bên cạnh còn gắn một bảng đồng “Xí nghiệp trọng điểm duy trì trị an khu công nghiệp”. Vu Mục Thành nhấn còi, một nhân viên bảo vệ ra mở cổng cho anh. Vu Mục Thành ngó đầu ra hỏi: “Cậu Trần này, hàng của bên Trương Gia Cảng tới chưa?”.
“Van chưa ạ, Tổng giám đốc Vu, có điều lái xe của họ đã gọi điện tới, trên đường xảy ra chút sự cố, chắc tầm bốn giờ chiều là họ tới thôi.”
Vu Mục Thành gật đầu, lái xe vào nhà xe. Tạ Nam bước xuống lơ đãng nhìn xung quanh, cô chỉ thấy thắc mắc không biết vì sao mình lại đến tận đây. Gió vùng ngoại ô thổi mạnh hơn, làm buốt lạnh tê cứng toàn thân, cô bất giác hắt hơi một tiếng. Vu Mục Thành nắm lấy tay cô, dẫn vào khu văn phòng. Bàn tay to lớn của anh nắm chặt lấy bàn tay đang lạnh cóng của Tạ Nam, sự ấm áp ấy thật dễ chịu, cô nhìn xung quanh, hôm nay là ngày nghỉ, gần như không có ai đi làm, mà cô cũng chẳng muốn co tay lại.
Kiến trúc của công ty này khá đơn giản thực tế, khu văn phòng và khu công xưởng đều được thiết kế hai tầng. Văn phòng của Vu Mục Thành ở tầng hai, không rộng cũng chẳng bài trí sang trọng, bên ngoài là vị trí của thư ký, gian bên trong bày chiếc bàn làm việc đơn giản trên để chiếc máy tính, một bên là tủ tài liệu, phía sát cửa sổ bày chiếc sofa màu đen, thêm một chậu cây cảnh lá rộng, không có dấu ấn cá nhân trong đó. Vu Mục Thành bật điều hòa, anh mời Tạ Nam ngồi xuống, rồi ra phía bình nước rót cho cô một cốc nước nóng sau đó đặt lên bàn trước mặt cô. Thấy vẻ thảng thốt có chút hoảng sợ trên mặt cô, Vu Mục Thành bật cười, nói: “Vừa rồi anh giới thiệu tới đâu nhỉ, có cần tiếp tục không?”.
“Thôi”, Tạ Nam thở dài: “Sau này ta trao đổi thông tin sau, cú shock hôm nay đủ lớn rồi, em hơi khó chịu. Em chỉ muốn đi gặp mặt để làm quen với một người đàn ông, không ngờ ông trời lại đưa tới trước mặt em một người bạn trai bằng xương bằng thịt”.
“Nói vậy là em đồng ý rồi đúng không?”
“Em nói đồng ý bao giờ chứ?”, nghe vậy Tạ Nam cuống cả lên.
Vu Mục Thành ngồi bên cạnh nhoẻn miệng cười an ủi: “Đừng sợ, anh sẽ không ép em, sẽ đợi cho tới khi em hoàn toàn đồng ý”.
Tạ Nam định thần lại, lần đầu tiên khoảng cách giữa hai người gần như vậy, lần đầu tiên cô nhìn thẳng vào anh như vậy, cô phát hiện anh cũng đâu có xấu trai, một khuôn mặt vuông vắn, ánh mắt sáng, sống mũi cao, đôi môi mỏng, hàm răng đều và trắng. Anh cũng đang nhìn cô thăm dò, nụ cười trên mặt ngày càng lộ rõ, hỏi: “Những điều nhìn thấy có làm em vừa ý không?”.
Mặt Tạ Nam đột nhiên đỏ bừng lên, cố gắng trả lời một cách cứng cáp để che đi sự yếu ớt của mình: “Nói chung là mặt mũi hài hòa, không có gì đáng phàn nàn”.
Vu Mục Thành cười lớn nói: “Anh chưa bao giờ đánh giá người khác khắt khe như em, anh rất hài lòng về em”.
Tạ Nam phát hiện ra, cô quả thực không hiểu gì về người đàn ông trước mặt này. Trước đây, ngoài việc anh giúp mì