Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
ời bước vào khu trung tâm triển lãm, họ đều cảm nhận được hơi nóng từ trong phả ra, số người đã đônghơn rất nhiều so với lúc họ rời khỏi. Vu Mục Thành gọi điện cho Tần Đào, Tạ Nam cởi áo khoác vắt trên tay. Một lúc sau Tần Đào đi ra, một tay cầm áo khoác, một tay cầm chiếc di động màu sắc lòe loẹt dành cho phái nữ – đó là chiếc di động cô anh ấn vào tay để anh tiện liên lạc trong thời gian ở Trung Quốc, ngoài ra còn kẹp một chiếc túi giấy lớn trên tay, tuy khuôn mặt đẫm mồ hôi nhưng xem ra rất phấn khích.
“Mục Thành, hôm nay thu hoạch không tồi đâu, rất nhiều cô gái đã để lại thông tin và phương thức liên lạc cho tớ, có điều nhiều vị phụ huynh cứ bám chặt lấy tớ khiến tớ hơi mất hứng”, Tần Đào nhìn sang Tạ Nam đang đứng cạnh Vu Mục Thành, mắt sáng lên: “Quý cô này là?”
“Không được có ý với bạn gái tớ, Tần Đào”, Vu Mục Thành giật lấy chiếc thẻ hồng Tạ Nam quên chưa tháo xuống kia, tiện tay vứt vào thùng rác cạnh đó.
Tần Đào cười nói: “Sáng nay còn giả vờ giả vịt là không muốn vào, chưa được bao lâu mà đã tìm được bạn gái rồi”.
Vu Mục Thành cười và giới thiệu hai người với nhau, sau đó aTần Đào, hôm nay cậu chơi đã chưa, nghe nói hoạt động này còn mời cơm, hay là cậu ăn ở đâynhé, rồi chiều tiếp tục?”.
Tần Đào lắc đầu lia lịa nói: “Không cần nữa, không cần nữa, những thông tin này đủ làm tớ hoa mắt chóng mặt rồi”.
“Thế thì được, cậu mang chồ đó về nghiên cứu dần, chúng ta tìm chỗ nào ăn cơm đã”, Vu Mục Thành quay đầu hỏi Tạ Nam bằng giọng rất quan tâm: “Em thích ăn món gì?”.
Tạ Nam mệt mỏi trả lời: “Đồ ăn cay”.
Vu Mục Thành chớp chớp mắt nói: “Cái này có chút vấn đề rồi, anh lại thích các món thanh đạm hơn, nhưng không sao, chúng ta sẽ tìm tiếng nói chung trong những thứ khác”.
Tần Đào nhìn Vu Mục Thành rồi lại nhìn Tạ Nam, anh thực sự có vẻ không hiểu lắm, hôm qua còn độc thân giống anh, vậy mà hôm nay Vu Mục Thành đã có bạn gái một cách thần kỳ chỉ trong chớp mắt. Anh cảm thấy cái Đại hội Nhân Duyên này thật kỳ diệu, chiếc túi đựng tài liệu trên tay anh bỗng chốc trở nên vô cùng quan trọng.
Vu Mục Thành không quen thuộc các nhà hàng ở thành phố này lắm, mỗi lần đi tiếp khách đều do bên Thị trường hoặc bên giám đốc Hành chính đặt chỗ sẵn cho anh. Anhgọi điện cho anh Ngô giám đốc Thị trường nói qua tình hình của mình, Giám đốc Ngô lập tức chỉ cho anh vài chỗ, anh nói đại với Tạ Nam một địa chỉ trong số đó.
Tạ Nam nói: “Nhà hàng đó em biết, em tự lái xe qua cũng được”, không để anh kịp trả lời, cô quay gót đi thẳng ra bãi đỗ xe. Vu Mục Thành nhìn theo dáng cô bật cười.
“Làm cái gì đấy Mục Thành, nói cậu đào hoa thì cậu không nhận, thế mà mới đấy đã tìm được bạn gái rồi, phải gọi là tiếng sét ái tình ấy nhỉ.”
Vu Mục Thành lấy điều khiển ấn nút mở cửa xe, nói: “Tần Đào, đừng bao giờ nói tớ đào hoa hay những lời kiểu như vậy nữa nhé. Chúng ta là bạn học lâu nhất, tớ có mấy người bạn gái cậu đều biết, cứ ví tớ với anh chàng Đông Gioăng (*) mãi, bạn gái tớ nghe thấy thì không tốt đâu”.
Tần Đào nhìn theo Tạ Nam lái chiếc Citroen đi qua trước mặt, anh thắt dây an toàn và cười nói: “Sao tớ thấy cô gái này hình như có vẻ muốn trốn tránh cậu?”.
“Thế nên tớ càng phải giữ chặt lấy”, Vu Mục Thành từ từ khởi động xe, nói tiếp: “Yên tâm, dần dần cô ấy sẽ chấp nhận tớ”.
Tạ Nam vào phòng Vu Mục Thành đã đặt trước, rồi ngồi thừ ra đó. Một lúc sau, Vu Mục Thành và Tần Đàocũng đến. Vừa tới nơi, anh giúp cô treo áo khoác, khi gọi món cũng hỏi ý kiến cô, các món ăn đều được tham khảo ý kiến và sở thích của cả ba người. Khi ăn anh còn giúp cô múc canh, ngồi tán gẫu với Tần Đào nhưng vẫn để ý đến phản ứng của cô. Có thể nói biểu hiện của anh vừa chu đáo vừa tự nhiên, đúng kiểu một người bạn trai thực thụ.
Anh nhập vai nhanh như vậy khiến Tạ Nam hoảng hốt, không hiểu cuộc gặp kỳ lạ này là thế nào. Cô ăn mà không biết mình đang ăn gì, trong lòng thấp thỏm không yên, cảm thấy cứ tiếp tục ở với anh tới tận chiều nay, có lẽ mình phát điên mất. Cô cần tìm một không gian yên tĩnh để suy nghĩ cho kỹ, thế là mượn cớ đã hẹn bạn ra ngoài dạo phố, cô chào tạm biệt Vu Mục Thành và Tần Đào xin phép đi trước. Vu Mục Thành cũng cảm thấy cô không tự tin cho lắm nên không miễn cưỡng nữa, anh đứng dậy khoác áo cho cô, dặn cô lái xe cẩn thận.
Tạ Nam ngồi vào xe, tay nắm vô lăng, rồi nhẹ nhàng thở một hơi dài.
Thực ra, cô không có hẹn với ai, vốn chỉ có một nơi tuyệt đối yên tĩnh – chính là nhà của cô, nhưng bây giờ lại không thể về nhà, nghĩ một lát, Tạ Nam liền lái xe đến siêu thị.
Quả thật cô không hiểu sao mình lại đột nhiên như vậyvới người đàn ông hàng xóm, để giờ đây phải xách túi đi dạo quanh siêu thị không mục đích như thế này. Khi Cao Như Băng gọi điện hỏi về Đại hội Nhân Duyên, Tạ Nam cũng chẳng biết nói với bạn thế nào.
Cao Như Băng hiểu bạn mình, cô nàng khịt mũi hứ một tiếng rồi nói: “Tớ biết ngay cậu chỉ nói mồm thôi, chắc chắn đến nơi rồi lại bỏ cuộc chứ gì?”.
“Không có chuyện đó. Có điều…”, Tạ Nam vẫn không biết nói thế nào cho phải.
“Đừng phí lời nữa, giờ cậu đang ở đâu