Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
ón canh thịt bò mình vẫn thích ăn nữa. Cũng may, anh luôn miệng khen ngon khi thưởng thức các món cô nấu, Tạ Nam thầm nghĩ hy sinh bản thân một chút mà đổi lại như vậy cũng đáng.
Cứ đến tầm mười giờ, Tạ Nam bắt đầu ngáp vặt một cách không khách khí, Vu Mục Thành băn khoăn sao lại có người ngủ sớm được như vậy, anh nói: “Không phải emmuốn đuổi anh về đấy chứ”.
Tạ Nam cố gắng ngăn cái ngáp tiếp theo lại, nói: “Anh thật khéo tưởng tượng. Ngày nào em cũng dậy sớm, nên chỉ đành cố gắng ngủ sớm một chút, thời gian ngủ không đủ, cả ngày hôm sau em sẽ không có tinh thần làm việc”.
“Em thường dậy lúc mấy giờ?”
“Tầm năm giờ, có hôm bốn giờ.”
“Em thử ngủ muộn đi một chút, điều chỉnh lại đồng hồ sinh học xem.”
“Em đều thử cả rồi, chả tác dụng gì. Anh cho rằng em thích giương mắt ngắm trần nhà vào lúc mọi người đang ngon giấc sao?”
Vu Mục Thành cảm thấy kỳ lạ, Tạ Nam không phải là tip người dễ bị mất ngủ, anh nói: “Sau này chạy bộ buổi tối với anh đi, biết đâu nó lại giúp em ngủ ngon”.
“Đợi trời ấm lên rồi tính, với thời tiết này”, Tạ Nam trốn tránh: “Em nghĩ chưa cần đâu”.
“Lạnh à? Được, em ngủ sớm đi. Coi như anh xin em được không? Chúng ta mua thêm một cái điều hòa nữa, anh thực sự rất cần sử dụng nó cùng em đấy”, đừng nói Tạ Nam ngay đến Vu Mục Thành còn cảm thấy phòng khách này rất lạnh. Anh đã quen mùa đông được sưởi ấm, co rotrong phòng khách như Tạ Nam thế này, dù có ép thế nào, anh cũng không chịu nổi.
“Em không mua đâu, nếu sợ lạnh thì anh về nhà anh đi”, Tạ Nam lại bắt đầu giận dồi khi nhắc đến việc mua chung điều hòa. Chiếc máy giặt mới mua chung ấy quả thật đáng tiền, nhưng cái người nói mua rồi dùng chung với cô kia lại chưa dùng lần nào. Tạ Nam cũng không chờ anh mang cả đống đồ cần giặt đến tùy tiện vứt vào đó, chỉ âm thầm thấy rằng mình đã bị lừa.
Vu Mục Thành biết cô không thoải mái, có điềuđể ý lắm. Nhận được số tiền trong tài khoản đúng bằng một nửa số tiền trên hóa đơn mua chiếc máy giặt, anh cảm thấy vừa giận lại vừa buồn cười.
Để anh chăm sóc em
Gần đến cuối tháng, cũng gần đến Tết Âm lịch, Vu Mục Thành vô cùng bận rộn, Tạ Nam cũng bận không kém. Cô thường phải đi xuống các đại lý cấp dưới để đối chứng hóa đơn chứng từ. Cô và các đồng nghiệp thường luân phiên nhau đi tới các khu trong tỉnh, lần này Tạ Nam bị phân đến hai đại lý cấp dưới ở phía đông của thành phố H, ngược hướng với đường về quê của cô. Lái xe tới thành phố H phải tốn hơn bốn tiếng đồng hồ. Làm xong mọi việc cũng vừa đến lúc nhân viên ở đó tổ chức ăn tất nin, giám đốc Kinh doanh cố mời cô cùng tham gia với họ. Đang ăn, điện thoại bồng đổ chuông, là Vu Mục Thành gọi tới. Mấy ngày nay, hai người hầu như đều gặp mặt, nên ít khi điện thoại cho nhau. Tạ Nam đi ra một bên nghe điện thoại.
“Em đang làm gì vậy? Sao ồn thế?”
“Em đang ăn cơm, đông người nên rất ồn.”
“Hôm nay em ăn cơm ở ngoài à?”, Vu Mục Thành có chút bất ngờ.
Tạ Nam biết mình đuối lý, đành khẽ khàng nhận lỗi: “Xin lỗi, em quên mất, sau này không như vậy nữa”.
Nghe vậy, Vu Mục Thành không nói thêm câu nào: “Thôi được rồi, em lái xe chú ý an toàn, hôm nay dự báo hai ngày tới sẽ có mưa tuyết. Có việc gì về rồi nói nhé!”.
Tạ Nam thở phào một hơi, bỏ điện thoại xuống, sau đó bật ti vi lên, cũng chẳng buồn chọn kênh mà xem mấy tin tức về cổ phiếu đang phát trên sóng truyền hình. Cô ngả đầu vào thành giường, hơi trầm tư song trong lòng lại thấy vui vui, dù sao thì rất lâu rồi mới có người để ý đến việc cô đang ở đâu và làm gì.
Ngày hôm sau, Tạ Nam lái xe đến một thành phố khác làm sổ sách, ăn cơm trưa xong thì trở về thành phố. Quả nhiên tuyết đã bắt đầu rơi, bầu trời âm u những đám mây đen, ánh sáng ảm đạm. Trên đường cao tốc đã xuất hiện biển thông báo yêu cầu lái xe cẩn thận, hầu hết mọi ngườiđều lái xe chậm lại. Đối với Tạ Nam, một người chưa biết lái xe nhanh bao giờ thì lại càng cẩn thận hơn, cô khống chế tốc độ xe ở tầm thấp nhất chín mươi mã lực.
Cách thành phố còn khoảng một tiếng đồng hồ lái xe, phía trước xảy ra một vụ tai nạn giao thông. Ba chiếc xe lao vào đuôi nhau, một chiếc xe chở hàng do lái nhanh mất lái đã đâm vào dải phân cách, hai chiếc xe sau không kịp phanh nên lao vào nó, trong đó một chiếc đâm mạnh đến nỗi đánh văng cả thanh ngang trước xe ra giữa đường, chiếc khác thì văng cả vô lăng vào phía vạch ngăn cách an toàn bên đường. Từng người lái xe được đưa ra khỏi xe, có người giúp đưa những người bị thương trong xe ra, có người vội vã gọi điện cho cảnh sát gọi cứu hộ.
Tạ Nam ở rất gần đó nên vội vàng dừng xe lại, lấy từ cốp xe ra một chiếc ô rồi cùng những người khác chạy về phía trước giúp những người bị thương tránh tuyết. Bên cạnh có người gọi điện cho tổng đài giao thông trực tiếp báo cáo tình hình tai nạn. Người ấy chắc không phải lần đầu tiên gọi điện kiểu này nên miêu tả tình hình rất chuẩn xác và sinh động qua điện thoại. Người dẫn chương trình gặp được khán giả thông báo vừa hoàn chỉnh vừa sinh động như vậy thì