pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

rất cảm động, luôn miệng hỏi cụ thể chi tiết tình hình tại hiện trường, họp tác với người gọi điện khiến tiết mục trở nên rất cuốn hút. Một người bên cạnh không thể nghe thêm nữa, nói: “Anh trai ơi, người ta bị thương còn nằm ra đấy, đừng có tô vẽ thêm mắm thêm muối nữa được không?”. Những người khác cũng lần lượt tỏ ý đồng tình.
Thấy vậy, anh ta ngại ngùng tắt điện thoại, nhưng chưa muốn dừng lại nên tiếp tục lên xe cầm máy ảnh chụp các xe bị va và người bị thương. Đèn nháy sáng liên tiếp, Tạ Nam kinh ngạc, cũng không biết nói gì hơn, chỉ chau mày quay mặt đi chỗ khác. Cũng may, cảnh sát khu vực đường cao tốc tới khá nhanh, xe cảnh sát, xe dọn chướng ngại vật, xe cấp cứu lần lượt nhấn còi lao đến, người bị thương nhanh chóng được đưa lên xe, những chiếc xe bị tai nạn thì được xe xử lý chướng ngại vật đưa đi, cảnh sát điều khiển các xe khác rời khỏi khu vực tai nạn một cách có trật
Khi Tạ Nam trở về xe thì mặt mũi đã tím tái vì lạnh. Ban nãy xuống xe vội quá nên cô không kịp khoác chiếc áo lông vũ, lại thêm vai và lưng bị ướt do ở ngoài tầm che của ô trong lúc cố gắng giúp những người bị thương.
Cô vội vàng khởi động xe, mở điều hòa, lấy viên kẹo hoa quả trong hộp cho vào miệng, rồi hắt hơi một tràng dài mãi mới dừng lại được. Các xe phía trước đã bắt đầu khởi động, Tạ Nam thắt dây an toàn, giữ tốc độ vừa phải, vềđến thành phố chưa quá ba rưỡi chiều, cô đi thẳng đến công ty làm việc. Trong phòng để chế độ rất ấm nên cô nhanh chóng thấy tắc mũi và chóng mặt, cô than thầm và hiểu rằng đây là dấu hiệu sắp bị cảm cúm.
Trong ngăn kéo bàn làm việc có để một số loại thuốc thường dùng, nhưng nhớ tới việc phải lái xe về, cô lại không dám uống, đành cố gắng chịu đựng. Tới tầm năm giờ, Vu Mục Thành gọi điện tới hỏi cô đã về thành phố chưa, Tạ Nam mới nhớ ra mình chưa báo cáo tình hình cho anh và lại tự thấy xấu hổ, nói: “Em về rồi, đang ở công
ty”.
“Lát nữa ở công ty đợi anh, hôm nay anh không phải làm thêm, anh sẽ đón em đi ăn cơm, được không?”
“Được”, dù chẳng muốn ăn gì nhưng Tạ Nam vẫn đồng
Vu Mục Thành đưa Tạ Nam đến một nhà hàng chuyên các món ăn dân dã mới khai trương, anh nói: “Người bên bộ phận Thị trường giới thiệu đấy, họ nói người ở đây thích khẩu vị này. Em ăn những thức ăn thanh đạm với anh cũng lâu rồi, chắc chán lắm nhỉ?”.
“Đâu có, đồ ăn thanh đạm cũng có cái hay của nó, ít ra em không mọc mụn nữa”, Tạ Nam cười nói. Đúng là món ăn ở nhà hàng này rất ngon, đặc biệt món canh gà theo như giới thiệu, hầm bằng bếp củi, hương vị thơm ngon. Tạ Nam vừa ngửi đã thấy thèm ăn, cô uống khá nhiều canh, cảm thấy chứng nghẹt mũi của mình đỡ hơn nhiều, có điều đầu càng lúc càng nặng, có vẻ như sắp không trụ nổi
Nhận ra sự khác thường của cô, Vu Mục Thành đưa tay sờ trán cô rồi chau mày: “Hình như em sốt rồi, anh đưa em đến bệnh viện nhé”.
“Không cần đâu, uống thuốc là được rồi, em bị ngấm mưa nên lạnh ấy mà”, Tạ Nam khoát tay, trước giờ cô vẫn rất ghét đi bệnh viện, và cũng thấy mình thực sự chưa nghiêm trọng tới mức phải đến bệnh viện.
Vu Mục Thành nghĩ một lúc rồi gọi điện cho Hứa Mạn.
“ơ, người ta là bác sĩ ngoại khoa mà”, Tạ Nam phản ứng yếu ớt.
Vu Mục Thành không để ý đến cô, anh miêu tả cho Hứa Mạn một cách cụ thể và tỉ mỉ tình trạng của Tạ Nam: “Không, không phải anh, là bạn của anh, sốt nhưng không cao, sắc mặt à, hơi tái, phản ứng chậm hơn”. Tạ Nam lườm anh một cái, anh nhịn cười nói tiếp: “Cũng không coi là chậm quá. Lạnh ư?”, anh nhìn sang Tạ Nam, cô lắc đầu: “Bình thường, hơi nghẹt mũi. Vừa ăn một bát canh gà, à, à, ừ, được, anh biết rồi”.
Bỏ điện thoại xuống, anh nói với cô: “Lần sau nếu không khỏe phải nói ngay với anh, không được một mình chịu đựng như thế. Theo lời dặn của bác sĩ, hôm nay cứ uống thuốc trước xem thế nào, nếu không hạ sốt, ngày mai ngoan ngoãn theo anh tới bệnh viện”.
Rời khỏi nhà hàng, Vu Mục Thành lái xe về phía trước, tìm được một hiệu thuốc, một lát sau mua về một túi thuốc và một bình nước, anh đưa cho Tạ Nam mấy viên thuốc, nói: “Vitamin c, thuốc cảm cúm và ampicillin, phải uống ngay”.
“Không được, về nhà rồi uống, em còn phải lái xe, uống thuốc cảm buồn ngủ lắm.”
“Thế thì để xe của em ở công ty. Ngày mai nếu đỡ, anh đưa em đi làm; nếu không thấy biến chuyển gì, anh đưa em tới bệnh viện.”
Tạ Nam rất sợ đến bệnh viện nên vội vàng cầm lấy thuốc uống. Vu Mục Thành ngả ghế ra sau cho cô thoải mái, anh lấy áo gió của mình đắp cho cô, nói: “Em ngủ một lát đi, đến tiểu khu, anh sẽ gọi dậy”.
Tạ Nam ngủ rất nhanh, nhưng không thoải mái. Đến lúc Vu Mục Thành khẽ gọi, cô nhìn anh mơ hồ, khônghiểu mình đang ở đâu. Vu Mục Thành xuống mở cửa xe cho cô, anh hỏi: “Có cần anh bế không?”.
Tạ Nam sợ hãi lắc đầu: “Anh đừng có nghiêm trọng hóa vấn đề như thế chứ”.
Vu Mục Thành đỡ cô vào nhà, nói với giọng điệu tự nhiên: “Em lấy quần áo ngủ và quần áo cần thay rồi lên nhà với
Tạ Nam nhìn anh ngơ ngác, một lúc sau mới tỉnh lại, cô sợ hãi hỏi: “Để làm gì?”.
“Chỗ em rất lạnh, có biết không?”, Vu Mục Thành kiên nhẫn giảng giải cho cô n