80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.

g không để cho anh kịp phản ứng, cô đã buông tay, chạy như bay lên giường kéo kín chăn, úp mặt vào gối. Anh vừa kinh ngạc vừa vui sướng, lại thấy cô ngượng ngùng như vậy, bất giác có chút buồn cười. Vu Mục Thành cúi xuống đắp chăn cẩn thận cho Tạ Nam, hôn lênvành tai hở ra ngoài đã đỏ lên tự bao giờ của cô. Đứng bên giường một lúc, anh tắt điện trở ra phòng khách.
Có thể do tác dụng của thuốc, Tạ Nam tỉnh dậy một lúc nhưng ngủ lại được ngay. Sáng sớm hôm sau, vừa mở mắt nhìn đồng hồ, cô không khỏi kinh ngạc, hấp tấp đi làm vệ sinh thay quần áo rồi ra khỏi phòng. Vu Mục Thành đã thay xong quần áo, đang ngồi bên bàn ăn với một bữa sáng đơn giản: Bánh mỳ gối và cà phê. Thấy cô chạy ra, anh khẽ nói: “Chào em”, rồi quay vào bếp lấy cho cô một phần cháo sữa yến mạch và hai cái bánh mỳ gối, hỏi: “Có cần rán trứng không em?”.
Tạ Nam vội vàng nói: “Em phải đi làm, không ăn nữa”.
“Tốt nhất em nên xin nghỉ một ngày ở nhà để nghỉ ngơi.”
“Không được, sắp Tết rồi, nhiều việc lắm.”
“Thế thì phải ăn sáng, rồi anh đưa em đi, vẫn kịp.”
Tạ Nam đành ngoan ngoãn ngồi ăn sáng, vừa ăn vừa nhìn đồng hồ. Cô cố gắng ăn hết chồ cháo yến mạch rồi cùng Vu Mục Thành đi xuống, đột nhiên nhớ ra: “Quần áo em thay hôm qua vẫn chưa lấy”.
“Người làm công theo giờ sẽ giặt, em đừng để ý nữa.”
Nghĩ tới quần áo lót của mình để ở nhà một người đànông, lại để người làm công theo giờ giặt hộ, Tạ Nam thấy thật xấu hổ, Vu Mục Thành không để cô kịp đổi ý, anh đưa thẳng cô xuống nhà, ra khỏi cổng và lên xe. Cô cũng chẳng muốn nghĩ xem người khác nhìn thấy sẽ thế nào, dù gì hôm nào cô cũng đi sớm về muộn, hàng xóm xung quanh chẳng ai quen biết, chỉ thấy áy náy và xấu hổ với người làm công theo giờ kia vì để họ giặt quần áo giúp mình.
Vu Mục Thành khởi động xe, tranh thủ thời gian, Tạ Nam bỏ tấm chắn nắng xuống, nhìn kỹ mình trong gương trang điểm, khuôn mặt của cô quả thực tái nhợt. Công ty yêu cầu các nhân viên nữ phải trang điểm nhẹ nhàng khi đi làm. Từ trước tới giờ Tạ Nam vẫn trang điểm nhẹ nhàng nhất có thể để đối phó với quy định này. Cô lấy hộp trang điểm, cho một ít nước trang điểm lên mặt, xoa chút phấn nề rồi phủ một lớp phấn mỏng. Khi xe dừng đèn đỏ, cô cẩn thận tô son môi, ngắm nhìn lại, cũng có chút tinh thần hơn trước. Bất chợt quay đầu, Tạ Nam phát hiện Vu Mục Thành đang thích thú nhìn mình.
“Anh nhìn gì?”, cô ngại ngùng thu hộp trang điểm lại.
Vu Mục Thành khởi động xe, nói: “Anh thích màu son môi của em”.
Tạ Nam thấy nụ cười trên môi anh thật đáng ngờ, nhưng cũng không biết nói gì. Đến trước tòa nhà của công ty, chỉ còn năm phút trước giờ quẹt thẻ, cô vội vàng tạm biệt anh rồi phóng như bay vào tòa nhà. Mọi người đứng trước thang máy rất đông, cô nhìn lơ đãng vào các chương trình quảng cáo trên màn hình treo cạnh đó. Cửa thang máy vừa mở, Tạ Nam nhanh chóng chen vào trong, nhưng đã chật chỗ. Trước mặt cô là Hạng Tân Dương với áo vest sẫm màu, tay xách cặp màu đen, rõ ràng anh đã vào thang máy từ dưới hầm đỗ xe.
Thang máy lập tức kín người, ai cũng điều chỉnh lại tư thế đứng của mình, vừa đối mặt với cửa thang máy vừa giữ khoảng cách họp lý với người bên cạnh. Trong tình thế này, cô và Hạng Tân Dương rơi vào trạng thái đối mặt nhau, hơi thở chạm nhau, gần tới mức mơ hồ mà nguy hiểm.
Hạng Tân Dương hết sức ngạc nhiên: “Nam Nam, em làm việc ở đây à?”.
Tạ Nam vội vàng gật đầu, đang định quay người thì A May đứng bên cạnh đã cứu cô: “Chị Tạ, em thấy chiếc Citroen của chị dưới hầm. Hôm qua chị không lái xe về à?”.
“ừm, chị không lái xe về”, thang máy dừng lại, vài người đi ra, bên trong thoải mái hơn một chút, cô nói xinlỗi rồi vội vàng bước sang chồ May. Bất chợt, A May giơ tờ báo ra trước mặt cô, nói: “Chị Tạ xem này, chị lên báo rồi đấy”.
Tạ Nam nghĩ, sáng nay sao mà nhiều chuyện ngạc nhiên thế. Cô vội vàng cầm tờ báo lên xem, là bài báo về vụ tai nạn ở đường cao tốc hôm qua, bên dưới còn ghi rõ ảnh đen trắng do độc giả Tôn tiên sinh cung cấp. Một tấm ảnh chụp ba chiếc xe đâm nhau gây tắc đường, còn tấm khác chụp lúc cô đang quỳ gối cùng một người khác cầm ô che mưa cho người bị thương trong tư thế nửa nằm nửa ngồi, tấm ảnh chụp khá rõ nét, chụp cô với khuôn mặt nghiêng, nhưng những người quen biết sẽ không nghi ngờ mà nhận ra cô ngay lập tức.
“Chị ăn ảnh thế”, cặp mắt A May chỉ thấy cái đẹp ăn ảnh chứ không nhìn được cảnh tượng vụ tai nạn.
Tạ Nam dở khóc dở cười lắc đầu, thầm trách cô gái lắm chuyện, nói: “Cất đi, lúc đó chị đi ngang qua thôi”.
Đến tầng người vội vã ra khỏi thang máy, quẹt thẻ xong vẫn còn mấy giây, cô mới dám thở phào một cái.
Báo Buổi tối là tờ báo có lượng phát hành lớn nhất thành phố này, nhưng bình thường Vu Mục Thành chỉ xem phần tin kinh tế. Hôm nay ăn trưa về, gọi thư ký dặn dòmột số việc, anh bồng thấy tấm hình trên tờ báo trước mặt thư ký. Tiện tay, anh cầm lên xem, khiến cô thư ký hết sức ngạc nhiên.
Bỏ tờ báo xuống, Vu Mục Thành về văn phòng trực tiếp lên mạng đăng nhập vào trang web của báo, tìm bản điện tử của bài báo ngày hôm nay, bức ảnh màu