Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
hư một bác sĩ nói với người chậm hiểu: “Bác sĩ Hứa nói rồi, em phải chú ý giữ ấm, tốt nhất là có người chăm sóc, kiểm tra thân nhiệt thường xuyên, nếu cứ tiếp tục tăng, phải đi viện ngay nếu không dễ chuyển thành viêm phổi, đến lúc đó, em không muốn cũng phải đi viện. Nhà anh có phòng khách, nếu em không thích lên chỗ anh thì thôi, nhưng dù sao hôm nay anh cũng phải chăm sóc em, thế em không phiền nếu anh ở lại đây chứ, tuy anh cũng rất sợ lạnh”.
Tạ Nam đành chịu thua, ngoan ngoãn vào phòng ngủ lấy bộ đồ ngủ và đồ lót chuẩn bị thay cho vào cái túi nhỏ, khóa cửa rồi theo Vu Mục Thành về nhà anh. Nhà của Vu Mục Thành thật sự rất ấm áp. Chủ cũ của ngôi nhà đã bỏ rất nhiều tiền và sức lực cho việc sửa sang, trang trí căn nhà, còn lắp thêm hệ thống làm mát và sưởi ấm dưới nền nữa. Đây cũng là lý do Vu Mục Thành vừa xem đã thích căn nhà, anh vốn sinh ra và lớn lên trong một thành phố có hệ thống sưởi ấm trung tâm, nên không thích ứng được với cái lạnh nơi đây.
Tạ Nam có vẻ không tự nhiên, lại thêm người không khỏe, cô thờ ơ, không muốn chú ý đến điều gì.
Vu Mục Thành dẫn cô vào phòng ngủ chính, rồi nói: “Bình thường anh ở trên lầu. Căn phòng này chưa có ai ở, bên kia là nhà vệ sinh, trong tủ có khăn và bàn chải mới tinh. Em đi tắm đi đã, sau đó lên giường ngủ một giấc. Lát nữa anh phải lên lầu làm chút việc, tối nay sẽ ngủ ở phòng khách đối diện phòng em, nếu thấy khó chịu phải gọi anh ngay”.
Nói rồi, anh bước ra ngoài, chủ động khép cửa lại. Tạ Nam thần người ra hồi lâu, nhìn xung quanh, căn phòng rộng lớn, bố trí mang chất nữ tính, tất cả đồ dùng đều là màu trắng, đặc biệt đầu giường còn có trang trí vẽ tay, hoa hồng chớm nở phối hợp với bức tường màu trắng sữa trông rất kiều diễm, nhưng chiếc ga màu xanh sẫm phủ trên giường lại không phù hợp lắm với trang trí trongphòng. Tạ Nam không muốn nhìn thêm nữa, trong lòng thầm nghĩ, đến thì cũng đã đến rồi, chẳng cần phải lúng túng làm gì.
Càng kinh ngạc hơn khi cô bước vào phòng tắm, diện tích của nó quá lớn, trang trí cũng đậm chất nữ tính, khác hẳn với phòng tắm bên bán hàng cung cấp sẵn của cô. Trên tường óng ánh những tranh khảm hai màu lam và trắng, lại thêm chiếc gương mạ hoa văn vàng óng, phối với gạch lát nền màu tương ứng, một bên là bồn tắm massage màu hồng, bên kia là vòi hoa sen cũng có chức năng massage, giá để khăn inox treo một chiếc khăn tắm màu trắng rất dày, bồn cầu màu hồng thiết kế bên cạnh bồn tiểu cùng màu, cái bồn tiểu chỉ tới khi Cao Như Băng sửa nhà cô biết đến nó.
Tạ Nam vội vàng tắm rửa thay quần áo, sau đó về phòng giở chăn ra, leo lên chiếc giường to cô vốn không ưng, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Một lúc sau, Vu Mục Thành xuống nhà, khẽ đẩy cửa vào phòng ngủ. Dưới ánh sáng từ bên ngoài hắt vào, anh chỉ nhìn thấy một dáng người mảnh khảnh nằm im trên giường trong đêm tối. Anh khẽ khàng cài cửa rồi quay về phòng làm việc. Đến khoảng mười hai giờ, Vu Mục Thành lại vào phòng ngủ, áp tay lên trán xem Tạ Nam còn sốt không thì thấy nhiệt độ gần như đã bình thường. Cô vẫnđang ngủ ngon, không đổi tư thế nằm, một cánh tay để dưới cằm, nửa khuôn mặt vùi sâu dưới gối, thở khẽ và đều đặn. Cảm thấy yên tâm, Vu Mục Thành để hé cửa phòng ngủ, rồi ra phòng khách nghỉ ngơi.
Nửa đêm, Tạ Nam bất chợt tỉnh dậy. Mất một lúc cô mới nhớ ra mình đang ở đâu. Không biết do thuốc hay bởi nóng quá mà người cô toát mồ hôi, đầu, áo ngủ, ga giường đều ướt hết. Cô bật đèn ngủ ngồi dậy, với chiếc đồng hồ đặt bên gối lên xem, mới có ba giờ sáng. Tạ Nam lo lắng ngồi ôm gối, nhất thời không biết làm gì. Giây lát sau, đèn phòng khách bật sáng, Vu Mục Thành mặc bộ đồ ngủ màu ghi thẫm bước vào.
Nhẹ nhàng sờ lên trán cô, anh ngạc nhiên nói: “Em tắm lại một lần nữa đi, lấy quần áo của anh mà thay”. Nói rồi, anh kéo chăn, bế cô đi thẳng vào phòng tắm không để cô kịp phản ứng.
Tạ Nam cuống lên: “Đe em tự làm, tự làm cũng được”.
Vu Mục Thành cảm thấy buồn cười, đặt cô xuống trên tấm thảm trước phòng tắm, hồi lâu sau mang tới bộ đồ ngủ kẻ sọc treo lên giá rồi ra ngoài, đóng cửa lại.
Gội đầu tắm rửa xong, Tạ Nam cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, không còn cảm giác ong ong trong đầu như lúc ban chiều nữa, mũi cũng đã hết nghẹt. Cô mặc quần áongủ thùng thình của anh, xắn mấy gấu quần và áo mới thò được tay chân ra ngoài.
Tạ Nam tìm máy sấy tóc, sấy xong, cô nhìn đống quần áo vẫn vứt trong giỏ giặt của mình, lắc đầu thầm nghĩ, thôi để mai hẵng hay. Bước ra khỏi phòng tắm, cô không khỏi kinh ngạc, bộ ga gối màu xanh sẫm lúc trước giờ đã thay bằng bộ màu trắng sữa, rất gọn gàng.
Vu Mục Thành bưng đến cho cô một cốc nước, nói: “Em uống chút nước đi, ra nhiều mồ hôi thế cơ mà”. Tóc anh hơi rối, nhưng tinh thần lại rất tỉnh táo.
Tạ Nam ngoan ngoãn uống hết cốc nước, do dự một lát rồi nói: “Xin lỗi, đã làm anh thức giấc”.
“Khách sáo thế, em không anh là bạn trai em sao?”, Vu Mục Thành nhẹ nhàng sờ lên trán cô, nói tiếp: “Có lẽ hết sốt rồi”.
Tạ Nam lấy hết dũng khí, vòng tay ôm lấy anh, giấu mặt vào ngực anh khẽ nói: “Cảm ơn anh”.
Nhưn