XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

hiện lên trên màn hình. Anh lưu ảnh lại rồi phóng to ra nhìn, có thể thấy rõ trong tấm hình ấy một người đang đỡ người bị thương, còn Tạ Nam quỳ xuống cầm ô che cho họ, một tay cô cầm ô che cho người bị thương, tay kia nắm chặt tay người ấy. Tạ Nam chỉ mặc mồi chiếc áo len mỏng, phần lớn cơ thể nằm ngoài tầm che của ô. Ảnh chụp nghiêng nên lộ rõ thân hình mảnh mai, khuôn mặt thon gầy với cái cằm nhỏ, sắc mặt hơi xanh nhưng hết sức bình tĩnh của cô. Dường như trước mắt cô bây giờ không còn là người bị thương đầy máu me nữa.
Thì ra là vì vậy nên cô mới bị cảm lạnh.
Nhưng Tạ Nam không hề nói chuyện đó với anh dù chỉ một từ, có thể cô coi đó là việc bình thường, làm việc thiện không muốn người khác biết tới. Nhưng mặt khác, quả thực cô đã chôn giấu quá sâu những tâm tư tình cảm của mình trong lòng.
Thậm chí đi công tác, Tạ Nam cũng quên không nói lờinào với anh; hơn nữa còn gần như không chủ động hỏi anh đi đâu, làm gì; anh nói gì, cô đều chăm chú lắng nghe, gật đầu, nhưng rất ít khi đưa ra ý kiến của mình.
Vu Mục Thành dựa người vào ghế, nghĩ một cách bi quan, muốn thực sự tiếp cận và đi vào lòng cô, có lẽ anh sẽ phải đi một quãng đường rất dài nữa. Nhớ lại cái ôm sáng nay, cơ thể mềm ấm của cô dựa vào ngực anh, giọng nói dịu dàng ấy, vành tai ửng đỏ ấy, anh cảm thấy, để có được những thứ đó, anh nên chấp nhận cố gắng nhiều hơn thế: Bởi vì rất đáng để như thế!






Đối diện trong im lặng
Tạ Nam không ngờ tấm ảnh nhỏ trên báo Buổi tối lại thu hút nhiều sự chú ý đến thế. Đồng nghiệp bình luận chưa hết, Cao Như Băng cũng gọi điện tới, biết cô không sao liền quay sang mắng cô: “Ngốc nghếch, lạnh như thế sao cậu không mặc áo khoác vào rồi hãy ra”. Cô chỉ biết cười trừ nhận tội.
Gần trưa, điện thoại bàn phòng cô bồng đổ chuông, Tạ Nam nhấc điện thoại nói theo thói quen: “Xin chào, bộ phận Tài vụ xin ng
Đầu dây bên kia im lặng, cô nói lại một lần nữa: “Xin chào”.
“Chào em, Nam Nam, là anh”, tiếng Hạng Tân Dương vọng trong ống nghe.
“Anh ăn rồi, tối nay anh có buổi tiếp khách nên về hơi muộn. Anh đã dặn người làm công theo giờ bảy giờ tối đến đưa chìa khóa và thẻ cho em, lúc đó em về nhà rồi chứ?”
“Không cần đâu, bảy giờ em chưa về đến nhà. Tối nay em có việc”, Tạ Nam thành thật, hôm nay cô đã hẹn sẽ qua chỗ Trương Tân để đối chiếu sổ sách, giấy tờ, hơn thế Tạ Nam cũng không dám cầm chìa khóa và thẻ từ của anh, điều đó có nghĩa là gì? sống chung với nhau sao? Cô không muốn tiến đến bước ấy nhanh như vậy.
Vốn đoán trước được cô sẽ từ chối nên Vu Mục Thành không buồn nói: “Dù sao thì bảy giờ bà ấy sẽ đến chỗ em, em không ở nhà thì thôi, tối về anh đón em cũng được”.
Tạ Nam phản đối: “Em khỏi rồi, không cần phiền anh nữa”.
“Thứ nhất, em là bạn gái của anh, cái này không thể coi là phiền hay không phiền, nếu em cứ nhất định không để anh chăm sóc, quan hệ của chúng ta mới thực sự phiềnđấy; thứ hai, em vẫn chưa khỏe hẳn, nhà em lại rất lạnh, không tốt cho việc hồi phục hoàn toàn”, không để cô kịp phản ứng, Vu Mục Thành nói tiếp: “Cứ thế nhé, chúc em ngon miệng, chiều nhớ uống nhiều nước vào, tạm biệt em”.
Tạ Nam thường không nói lại được với Cao Như Băng, nhiều lần Cao Như Băng dạy dỗ, cô đều tâm phục khẩu phục lắng nghe; nhưng cô cũng không hiểu vì sao giờ lại thêm anh chàng Vu Mục Thành này nữa. Anh đã mấy lần khiến cô không thể cất lời, cho dù là những điều không phục, cô cũng bất lực trong việc phản kháng lại.
Không đợi Tạ Nam ăn hết cơm, giọng nói lạc cả đi của A May từ bàn tiếp tân đã vọng tới: “Chị Tạ, chị Tạ, có người tặng hoa cho chị, mau ra đây ký nhận này”.
Tạ Nam thở dài, vứt hộp cơm ăn dở vào thùng rác, lấy khăn giấy lau miệng rồi ra khỏi phòng uống trà, đến trước quầy tiếp tân.
Ở đây luôn có những cô gái trẻ tuổi được nhận hoa thế này, ngày lễ Tình nhân năm ngoái, một cô nàng bên Thị trường nhận được chín trăm chín mươi chín đóa hồng, vô cùng lãng mạn. Không chỉ những người trong công ty, mà bó hoa kia đã làm cả tòa nhà văn phòng kinh ngạc. Tạ Nam biết một bó hoa không đáng với sự chú ý của cô nàngA May lắm chuyện, yêu đời, chẳng qua cô ấy cảm thấy hào hứng vì từ khi đi làm tới giờ chưa thấy Tạ Nam được ai tặng hoa cả.
Trên bàn tiếp tân đặt một bó hoa uất kim hương hai màu được gói bằng giấy màu vàng nhạt và giấy trắng hồng, hoa không đủ lớn để gây sự chú ý, có điều nó rất đẹp mắt. Lúc này là thời gian nghỉ trưa, mọi người đều không có việc gì nên rất nhiều người tò mò chạy ra. Tạ Nam đành phải ký nhận, A May vui vẻ nói: “Chị Tạ, em vừa tra trên mạng, lời nhắn của hoa này là ‘Người con gái xinh đẹp, rất vui được gặp em’, chắc chắn gần đây chị gặp được mối duyên đẹp rồi”.
“Mối duyên đẹp? Có khi là Pinocchio (*) thì có”, Tạ Nam có vẻ không tự nhiên cho lắm.
Những đồng nghiệp bên cạnh đều đồng thanh: “Pinocchio nói dối là mũi dài ra đấy, Tạ Nam ơi, chị phải khai thật đi”.
“Tôi có muốn khai cũng chẳng biết phải khai từ đâu”, Tạ Nam cười khổ, lật tìm trong bó hoa nhưng không thấy c