Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341745
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.
ến việc rong chơi của mình, giống như các cậu bé ham chơi mà học tập thì bình thường khác. Anh giữ thái độ kính nhi viễn chi với những cô gái giỏi giang, thành tích học tập cao.
Khi cô học năm thứ ba trung học, nghe cha mình than rằng, nhà họ Hạng cho con trai cả kế nghiệp, còn con gái lớn và con rể thì lại không phải là người kinh doanh, nên ông ấy đành phải cố gắng tiếp tục. Cô bắt đầu để ý sang học các chuyên ngành có liên quan, phù hợp với việc kinh doanh của công ty gia đình mình. Sở thích và biểu hiện bất ngờ này của cô khiến bố cô hết sức kinh ngạc. Lần đầu tiên ông nghĩ tới việc bồi dưỡng cho cô con gái thứ kế nghiệp gia sản của gia đình, nhưng vẫn thường thở ngắn than dài: “Tiếc là ngành xây dựng không phù hợp với con gái”.
Đường Lăng Lâm không cãi lại bố mà tự đề ra phương hướng riêng cho mình, cô quyết định đăng ký thi vào chuyên ngành quản trị kinh doanh của một trường đại học, đồng thời học thêm về chuyên ngành Luật. Trong thời gian học đại học, cô đã khiến cho bao cặp mắt phải ngưỡng mộvề thành tích nổi trội, khả năng tổ chức tốt, một thiên tài trong hùng biện của mình.
Hạng Tân Dương học cùng trường đại học với cô, anh cũng nhận được nhiều ánh mắt ngưỡng mộ từ mọi người xung quanh. Tướng mạo xuất chúng lại thêm gia cảnh giàu có, tính tình thoáng đạt, vô tư, đối đãi với bạn bè chân thành thẳng thắn nên anh luôn nhận được sự hoan nghênh chào đón từ các nữ sinh.
Đường Lăng Lâm không do dự cho anh thêm một tội danh nữa là: Kẻ lêu lổng chơi bời.
Nếu mà nói Hạng Tân Dương là dân chơi bời thì cũng hơi quá cho anh. Anh không bông lơn đùa cợt hay trêu chọc các bạn nữ như đám sinh viên nam thông thường khác. Trên thực tế, anh đối xử với các bạn gái cũng giống như thái độ với việc học tập, không để ý lắm. Sở thích chính vẫn là chơi mà thôi, đánh bi a, chơi điện tử, tụ tập bạn bè đi du lịch ngắm cảnh… Cuộc sống của anh cứ tự nhiên như nó vẫn thế và không vướng bận chút ưu tư lo phiền nào.
Ngược hẳn với anh là Đường Lăng Lâm, thời gian rảnh rỗi ngoài việc học hành, cô dành hết cho công ty của bố mình. Cùng với sự tín nhiệm mồi lúc một tăng của Đường Kế Nghiệp, sự lão luyện và tự tin của cô cũng ngày càngđược củng cô. Đôi với cô, những chàng trai cùng tuôi chỉ là lũ trẻ con, không đáng để chú ý, đừng nói đến anh chàng Hạng Tân Dương luôn bị cho là không có tinh thần trách nhiệm, chưa đủ trưởng thành, thích chơi bời, anh căn bản không phải đối thủ của cô.
Nhưng Đường Lăng Lâm vẫn không kiểm soát được việc để ý anh, đánh giá nghiêm khắc nhất cử nhất động của anh, đồng thời đánh giá cả những cô bạn gái ở bên cạnh anh, thầm phê phán những hành vi của anh.
Nó là thói quen được hình thành từ nhỏ, cô thậm chí còn không ý thức được rằng việc mình có thói quen lưu tâm đặc biệt đến anh chàng mà bản thân vốn cho rằng ghét cay ghét đắng đó có gì không đúng và không thỏa đáng.
Mãi cho tới học kỳ hai của năm thứ tư, một đêm khuya từ công ty của gia đình trở về ký túc, Đường Lăng Lâm gặp Hạng Tân Dương đang cõng một cô gái đi ở phía trước mặt, anh ôm lấy đôi chân của cô gái ấy, cô gái bẽn lẽn dựa cằm vào vai anh. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối nơi khuôn viên trường vào một đêm xuân sớm như vậy, Hạng Tân Dương đang từng bước nhẹ nhàng đi trước mặt cô, cô chỉ có thể cảm thấy hai người hình như đang thì thầm điều gì đó với nhau, chứ không nghe rõ điều họ đang nói.
Cô khẽ lắc đầu ngao ngán tỏ vẻ coi thường, lại có bạngái mới rồi cơ đấy, sau đó quay người đi lối khác.
Nhưng khi về đến ký túc, Lăng Lâm lại không sao ngủ được. Từ nhỏ đến lớn chưa có người con trai nào thân thiết với cô như thế, những ánh mắt dành cho cô chỉ là sự ngưỡng mộ mà hoàn toàn thiếu đi niềm thân thiết quan tâm. Trong đêm đó, cô bồng có một giấc mơ, mà điều duy nhất cô còn nhớ rõ sau khi tỉnh dậy là Hạng Tân Dương đã xuất hiện trong giấc mơ ấy.
Rất nhiều ngày trôi qua cô mới định thần lại được.
Những thông tin về cô bạn gái của Hạng Tân Dương cứ lần lượt rót vào tai cô: Tạ Nam, tân sinh viên năm thứ nhất, học chuyên ngành Kế toán, biết chơi đàn dương cầm, xinh xắn đáng yêu.
Cô nàng Từ Yến học cùng lóp với Tạ Nam là người quen biết cũ của cô, mẹ Từ Yến là phó giám đốc bộ phận Tài vụ ở công ty xây dựng nhà họ Đường. Nói về Tạ Nam trước mặt Đường Lăng Lâm, bao giờ cô ta cũng dùng những lời lẽ khắc nghiệt: Một con bé đến từ thành phố nhỏ trong tỉnh, quê mùa ngốc nghếch, trình độ đánh đàn bình thường, nhiều mưu mô, hay õng ẹo…
Đường Lăng Lâm không thích điệu bộ ra vẻ ta đây thành phố của Từ Yến, hơn nữa nói đến mưu đồ thì không ít những cô nàng mặt tròn mắt to, lúc nào cũng ngơ ngácra vẻ ngây thơ như Tạ Nam. Là người luôn dị ứng với những chuyện ngoài lề vô bổ, Đường Lăng Lâm bỗng cảm thấy ngạc nhiên và xấu hổ, không hiểu tại sao mình lại có thể chăm chú nghe chuyện của người ta đến thế.
Lần đầu ti phát hiện ra, sự chú ý của cô dành cho Hạng Tân Dương đã vượt qua tầm kiểm soát của bản thân.
Lại một lần nữa tình cờ gặp anh và cô bạn gái kia đi dạo trong trường, cô đã biểu hiện rất bình thường thậm chí còn hơi l