Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
y mới phát hiện mình vẫn cắn chặt răng, có chút mỏi trên má.
Được thôi, mình đã phụ thuộc vào anh mất rồi, Tạ Nam thừa nhận, hơn thế cô không cảm thấy khó khăn khi thừa nhận điều này, tùy anh muốn ngh cũng được, muốn sau này thế nào cũng được, cái mình cần bây giờ là sự ấm áp này.
Cô áp mặt chặt hơn vào người Vu Mục Thành, cảm nhận hơi ấm của cơ thể anh, bộ áo ngủ bó sát cơ thể, các cơ bắp của vai và tay đang đều đặn theo nhịp thở. Cô nhắm mắt lại, để mình chìm vào trong bóng đêm.
Điện thoại của Vu Mục Thành báo thức năm giờ như thường lệ, anh mơ màng giơ tay tắt chuông, chuẩn bị dậy để đi xuống lầu, bồng phát hiện Tạ Nam đang nằm bên cạnh. Anh ôm lấy cô, khẽ khàng hôn lên trán cô.
“Sau này anh đừng đánh thức mình sớm thế.” Tạ Nam khẽ nói, “Dù sao em cũng tỉnh giấc, để em lên thì hơn”.
“Chuông điện thoại thật khiến anh mất hứng, nếu không có nó, ngủ dậy thấy em ngay trước mắt, thì quả thật tuyệt như một giấc mộng đẹp vậy.”
“Xin lỗi anh.” Cô rúc đầu vào ngực anh, nói mơ màng. Anh ôm cô chặt hơn, thì thầm vào tai cô: “Sao lại phải xin lỗi?”.
“Cảm ơn anh vẫn chịu đựng sự cố chấp và ích kỷ của em.”
“Cố chấp à, cũng có một chút”, Vu Mục Thành cười nhẹ, nói: “Nhưng ích kỷ, thì nói từ đâu nhỉ? Nếu em ích kỷ hơn một chút, thì đâu có cố chấp”.
Tạ Nam im lặng, cô áp mặt vào ngực nghe nhịp thở đều đặn của anh.
Vu Mục Thành bình tĩnh nói: “Anh không thích cả hai, em yêu ạ, anh nói về câu cảm ơn và xin lỗi ấy. Anh muốn em cứ tự nhiên trước mắt anh”.
Nhưng em có lẽ đã mãi mãi qua cái tuổi đó rồi, Tạ Nam nghĩ. Cô không nói gì, chỉ đưa tay vào trong áo ngủ của anh, khẽ vuốt ve. Trong ánh sáng mờ mờ của buổi sớm, khuôn mặt cô trước mắt anh, tóc cô vương trên mặt anh, cơ thể mềm mại của cô sát lấy anh, nhẹ như không trọng lượng, điều đó lại làm anh xúc động vô cùng. Anh ôm chặt lấy cô, không suy nghĩ gì hơn mà hôn cô thật sâu.
Anh ấy bắt đầu mơ khi nào
Đường Lăng Lâm nhìn chăm chăm vào hóa đơn trước cô cứ ngồi yên như thế một lúc lâu.
Các hóa đơn thanh toán từ thẻ tín dụng của Hạng Tân Dương trước giờ vẫn được gửi tới cho cô xử lý, anh không giấu giếm vợ điều gì. Chi tiêu của anh hầu hết đều cho việc công. Thường thì mồi khi nhận được hóa đơn cô giao ngay cho bộ phận Kế toán để họ phân loại xử lý chứ không kiểm tra lại. Vừa rồi nhân kế toán có tìm cô, hỏi về một khoản thanh toán, cô liếc qua và không khỏi kinh ngạc, khẽ vẫy tay bảo kế toán đi ra.
Khoản chi này không lớn, địa điểm giao dịch là một công ty phủ xanh môi trường ở thành phố nơi Hạng Tân Dương đang ở. Nhà của họ nằm trong khu chung cư giữa trung tâm thành phố, nghiệp vụ của công ty là thi công công trình, nên cũng chưa bao giờ đi lại với bên môi trường cây xanh. Cô tìm số điện thoại của công ty này, báo số thẻ tín dụng và số tiền, sau đó yêu cầu họ kiểm tra lại cụ thể thông tin giao dịch.
Cô gái nhận điện thoại vừa nghe vừa lật giở đống sổsách giấy tờ, rồi nói với cô: “Để tôi xem lại giấy tờ gốc, khoản tiền này là khách hàng của chúng tôi, ông Hạng đã quẹt thẻ thanh toán cho thiết kế phủ xanh khu vườn của một căn hộ trong tòa uất Kim Hương ở khu nhà bên hồ. Một cô gái tên là Tạ Nam đã ký xác nhận nghiệm thu, có vấn đề gì không ạ?”.
Chẳng ai lý giải được sự đánh giá nghiêm khắc của Đường Lăng Lâm dành cho Hạng Tân Dương.
Bởi vì, ngoài việc Hạng Tân Dương không chuyên tâm học hành, chỉ thích rong chơi thì cũng chẳng còn cái tội danh nào to tát hơn nữa. Những người thích cái anh chàng tướng mạo tuấn tú, tính tình vui vẻ thoải mái ấy lại đềucho răng thành tích học tập hơi khiêm tốn kia cũng chỉ là chuyện nhỏ. Thậm chí, bố của Đường Lăng Lâm, Đường Kế Nghiệp những lúc ở nhà còn thường than rằng: “Công ty chúng ta phát triển hơn bên nhà họ Hạng, thị trường cũng lớn mạnh hơn nhà họ, có điều cả cuộc đời này bố chẳng thể nào bì được với cái phúc lớn mà ông ấy có. Ông ấy con trai con gái đều đủ cả, hừm, thế mà bố thì chỉ có hai cô con gái. Neu như Hạng Tân Dương trở thành con trai của bố thì có phải tốt không”.
Mẹ và cô chị gái hơn tám tuổi của Đường Lăng Lâm là những người hiền lành, vả lại họ cũng nghe chán cái điệp khúc ca thán của ông rồi nên không để ý tới chuyện đó, nhưng cô bé Đường Lăng Lâm chín tuổi thì lại tỏ ra giận dữ, nói: “Hạng Tân Dương lần nào kiểm tra cũng điểm kém, còn bị thầy phạt, nó có cái gì tốt nào?”.
Đường Ke Nghiệp cười xòa xoa đầu con: “Đường Lăng Lâm nhà mình là ngoan và thông minh nhất. Bố chẳng được học hành gì cả, tương lai con sẽ là nừ nhân tài kế nghiệp nhà mình, con chỉ cần để ý đến việc học tập thôi, sau này nếu học được lên tiến sĩ thì càng tốt”.
Đường Lăng Lâm ít nhiều vẫn cảm nhận được sự tiếc nuối trong lời nói của ông. lấy dũng khí, học tập chăm chỉ hơn, thành tích ngày càng nổi bật, và cũng càng coi thường Hạng Tân Dương hơn. Nhưng Hạng Tân Dương chẳng cảm nhận được điều đó, từ đầu tới cuối, anh thậm chí còn chẳng buồn để ý xem thái độ của Đường Lăng Lâm dành cho mình như thế nào. Anh chỉ quan tâm đ