XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.

ãnh đạm, ánh mắt lạnh lùng quét qua một lượt hai người họ, gật đầu ra vẻ chào hỏi rồi đi thẳng.
Chỉ bằng cái nhìn ấy, Lăng Lâm đã đủ thấy rõ cô gái đó. Không thể nói là xinh đẹp yêu kiều, nhưng cô ấy lại có sự xinh xắn ngây thơ và hồn nhiên của tuổi trẻ. Ánh mắt long lanh như nước anh dành cho cô gái kia, cái vẻ tự nhiên vô tư đón nhận ánh mắt ấy của cô gái.
Đường Lăng Lâm đau khổ nhận ra ấn tượng từ cái nhìn ấy khắc sâu tận trong đáy lòng, mang lại cho mình nỗi chua xót. Cô chưa bao giờ cảm nhận được dư vị gì giống thế, và không thể tin nổi là mình đang ghen. Từ nhỏ tới lớn, chỉ có người khác ghen tỵ với cô, ghen vì gia đình cô giàu có, vì cô dễ dàng đạt được thành tích cao, vì cô có trí thông minh, có khả năng suy đoán. Cô không bao giờ phải suy nghĩ về việc mình quá tự phụ bởi bản thân có đủ điềukiện để được quyền làm như thế. Vậy mà với tâm trạng bất an không sao giải thích được này của mình, Lăng Lâm đành phải tự thừa nhận, cô đã dành cho Hạng Tân Dương một thứ tình cảm khác lạ.
Cô bắt đầu thử đánh giá anh ở khía cạnh khác.
Đương nhiên, Hạng Tân Dương có nhiều ưu điểm, nụ cười tươi sáng, ánh mắt trong trẻo, mang nét phóng khoáng tươi tắn của người vô tư, không biết ưu phiền về điều gì; anh đối xử với mọi người rất thoải mái. Khi gia đình một người bạn học xảy ra chuyện, anh lập tức giúp đỡ, hơn thế còn để ý đến cả lòng tự trọng của người ta mà không phô trương; anh thân ái chan hòa và vô tư giao lưu với tất cả mọi người; sự vui vẻ của anh có sức lan tỏa sang người khác…
Sau khi nhìn anh bằng góc nhìn khác, những tâm sự của cô không hề giảm đi mà ngày càng tăng thêm.
Thế mà, với khả năng kiềm chế và sự kiêu ngạo vốn có của mình, dù cho anh không có bạn gái, cô cũng chẳng bao giờ chủ động đi bày tỏ với anh, chỉ đành giương mắt nhìn anh và Tạ Nam sớm tối vui vẻ bên nhau. 
Có thể, tình yêu của họ sẽ không kéo dài lâu, tình yêu sinh viên thường rất mong manh, Hạng Tân Dương lại giống mình, sắp tốt nghiệp rồi. Suy nghĩ ấy chợt vụt quađầu, cô vội vàng nén nó lại, nghiêm khắc nói với mình: Không phải mày đã để mình đứng ở vị trí thay thế rồi sao? Thật đáng thương.
Sự kiêu ngạo không cho phép cô nghĩ rằng, trong mắt anh chàng vẫn chẳng coi mọi thứ ra gì Hạng Tân Dương kia thì có thể ngay cả v thế cũng không đến lượt cô.
Mùa hè năm đó, Đường Lăng Lâm và Hạng Tân Dương đều tốt nghiệp. Hai người, ai về công ty của gia đình người ấy làm việc, chỉ có một điều khác, đó là Đường Lăng Lâm vào vị trí phó tổng, nắm thực quyền, mọi người ở công ty đều nể phục năng lực của cô; Hạng Tân Dương thì lại đảm nhiệm một công việc nhàn rỗi dưới quyền anh trai mình, để ngày tháng qua đi trong an nhàn tự tại.
Các mối quan hệ trong nghề xây dựng này nói lớn cũng không hẳn mà nói bé cũng chẳng phải, Đường Lăng Lâm và Hạng Tân Dương phụ trách những công việc khác nhau nên rất ít có cơ hội gặp mặt, cô thường gặp anh trai Hạng Tân Hải của anh.
Rồi có lần, trong một hội nghị, cô đã có cơ hội đề cập tới Hạng Tân Dương khi nói chuyện với Hạng Tân Hải: “Đã lâu em không gặp anh ấy, không biết giờ anh ấy bận gì?”. “Nó thì bận gì đâu? Bận yêu đương thôi.” Nói về em trai, giọng Hạng Tân Hải không giấu nổi sự thương yêu.
“Đàn ông dù sao cũng không thể coi tình yêu là một công việc được.” Cô cười nói.
Hạng Tân Hải cũng cười, nói: “Nói thì nói vậy, nhưng dù sao nó cũng còn trẻ, cứ để nó làm những gì nó thích vài năm, trong nhà anh, nó luôn được quyền thích gì làm đấy”.
Một người con trai bằng tuổi cô có thể hưởng thụ cuộc sống dưới sự bao dung chiều chuộng của gia đình như thế, mà cô thì lại xác định được mục tiêu của cuộc đời mình, không quan tâm tới những điều xung quanh, đó là sự lựa chọn của cô. Cô cũng rất hài lòng với sự bận rộn và quyền lực mình có, nhưng trong khoảnh khắc cô đột nhiên không tránh được cảm giác tiếc nuối.
Thế nhưng, Hạng Tân Dương lại không tùy tiện yêu đương và hưởng thụ như lời anh trai nói, tình yêu của anh và Tạ Nam cứ tiếp tục kéo dài theo năm tháng, hoàn toàn nằm ngoài sự dự đoán của cô.
Thi thoảng Lăng Lâm có gặp Từ Yến, cô ta lại cung cấp thêm cho cô một số thông tin. Nói đến Tạ Nam, cô ta vẫn giữ thái độ khinh khỉnh như mọi khi.
“Hai người ấy thật lắm chiêu lắm trò, Hạng Tân Dươngthường xuyên lái xe đến ký túc xá đưa đón cô ta.”
“Ngày lễ Tình nhân anh ấy còn tặng cô ta cả một cốp xe hoa uất kim hương, cô ta đi phân phát khắp ký túc, thật là khoa trương, cứ như sợ người khác không biết đến tình yêu của họ vậy.”
“Nghe nói kỳ nghỉ hè anh ấy còn đi thăm nhà cô ta, hai ông bà ở tỉnh lẻ gặp được ‘con rùa vàng’ như thế thì đâu có lý gì mà không vồ v chứ.”
Những tin đó khiến Đường Lăng Lâm chán nản, thất vọng.
Nếu nói như vậy, mối tình sinh viên có thể tu thành chính quả, Hạng Tân Dương đã ngày càng rời xa khỏi cuộc sống của cô rồi.
Đường Lăng Lâm vốn rất tự tin, luôn chủ động, cạnh tranh và kiên trì trong việc kinh doanh. Cô đã giành được tiếng vang mà ngay cả bố cô cũng chưa làm được, nhưng đối với tình cảm, cô chẳng có chút kinh nghiệm nào, đồng thời bản n