Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
cho anh. Tạ Nam đã luyện đàn từ nhỏ, các ngón tay linh hoạt và rất có lực, cô ấn lúc nhẹ nhàng lúc mạnh mẽ trên các cơ thịt, khiến anh cảm thấy vô cùng thoải mái.
Vu Mục Thành ngả đầu ra phía sau, mắt nhắm hờ một cách sung sướng, thốt lên: “Tốt thật, dễ chịu lắm”, rồi kéo cô trở lại ngồi trên đùi mình, hôn tay cô. “À, cái này… Anh nhìn thấy vườn nhà em chưa?”
“Anh thấy rồi.” Vu Mục Thành nghịch tóc cô, nói tiếp: “Nhưng anh đã nói là chờ anh rảnh rỗi sẽ tự làm cho em cơ mà? Em yêu của anh giỏi thật đấy”.
Tạ Nam quay người đối diện với anh, nói: “Em đâu có khả năng ấy, không phải em, Mục Thành”. Quyết tâm thẳng thắn đối diện với những lộn xộn này, cô trấn tĩnh lại, nói: “Đó là bạn trai cũ của em gọi bên công ty phủ xanh môi trường đến làm, ban đầu em không biết chuyện này”.
Vu Mục Thành có chút bất ngờ, không hiểu câu nói đó, anh khẽ chau mày: “Chưa được sự đồng ý của em mà anh ta đã làm rồi à? Như vậy có vẻ tùy tiện nhỉ”.
“Sáng nay khi họ đến, em cứ nghĩ người gọi là… anh, nên không hỏi kỹ.”
“Anh phải thừa nhận em nghĩ thế là có lý, nó cũng giống với tác phong của anh.” Vu Mục Thành vê cằm cười, nói tiếp, “Em tiêu rồi, Nam Nam, những bạn trai của em dường như đều có tính như vậy”.
Thái độ của anh khiến Tạ Nam thoải mái hơn một chút: “Vừa rồi em đi trả tiền cho anh ấy, nói với anh ấy lần sau đừng làm vậy nữa”.
“ừ, trả rồi thì thôi.” Vu Mục Thành thản nhiên nhưkhông, “Có điều nhất định phải nói với anh ấy, em có bạn trai rồi, những việc như thế sau này không tiện để anh ấy làm”.
Trong giọng bình thản của anh lại lộ ra chút gì đó khiến Tạ Nam không biết phải nói sao, dừng một lát cô lắp bắp: “Em… em nói với anh ấy rồi, nói rất… rất rõ ràng”.
Nhưng Vu Mục Thành lại tiếp tục cười: “Thực ra anh đang ghen, anh ấy biết chắc chắn em thích hoa gì, vậy mà khi anh hỏi, em chỉ nói tùy ý anh sắp đặt”.
Anh chăm chú nhìn cô, ánh mắt chất chứa điều gì khiến Tạ Nam không dám nhìn thẳng vào anh, nhưng giọng điệu lại mang chút gì đó khiến cô thở phào một hơi. Cô cúi đầu nhìn các ngón tay đang đan lấy nhau của mình, cười đau khổ: “Em với anh ấy chẳng có gì, đã chấm dứt nhiều năm nay rồi. Thôi, em biết anh không cần em giải thích gì, cũng chẳng để ý đến điều đó. Anh làm việc đi, em đi ngủ trước, nhớ nghỉ sớm”.
Vu Mục Thành nhìn cô đi ra khỏi phòng, chẳng còn tâm trí nào xem tài liệu nữa. Anh không để ý ư? Thực ra anh đã rất để ý. Nhưng Tạ Nam lại rất tự nhiên cho rằng anh không để ý tất cả, còn thở ra một hơi nhẹ nhàng vì điều đó. Anh nghĩ, giữa họ chắc chắn có khúc mắc gì đó.
Vu Mục Thành đi ra sân thượng, cúi xuống nhìn vềphía khu vườn của Tạ Nam, dưới đó tối om không thấy rõ gì cả. Anh nhớ mùa thu năm ngoái cũng ở vị trí này, anh đã nhìn thấy Tạ Nam một người con trai lái chiếc Volvo. Cô vịn tay vào cổng ngây ra rất lâu, sau đó co vai chầm chậm bước về phòng khách, cái dáng đau khổ đó thực sự làm anh không chịu nổi.
Ngày thứ hai sau lễ Tình nhân, thấy anh chăm chú nhìn bó hoa uất kim hương đặt trên bàn, cô đã rất không tự nhiên. Có phải của người đàn ông kia không?
Gió đầu tháng Ba vẫn mang theo chút hơi lạnh, anh chỉ mặc một chiếc áo phông cổ mỏng, ôm vai đứng nhìn, nhớ tới người con gái đang ở phòng ngủ dưới lầu, lúc này cô ấy đang nghĩ gì? Cô ấy đã thật sự thoát khỏi quá khứ hay chưa?
Khi anh đi xuống thì Tạ Nam đã ngủ say. Cô thường gói gọn mình trong chăn, dáng nằm nghiêng co lại, nghe nói đó là tư thế của người có cảm giác không an toàn. Trên chiếc giường rộng, dáng cô bé nhỏ mà cô độc. Anh đứng trước cửa với tâm trạng rối bời, lúc lâu sau mới lên lầu đi ngủ.
Tạ Nam quay đi quay lại, mãi sau mới ngủ được. Không biết bao lâu sau, cô đột nhiên tỉnh dậy, trong lòng thấy hoảng hốt, nhìn đồng hồ thì còn mấy phút nữa mới tớibốn giờ, cô tắt đèn, lại nằm xuống, mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà không ngủ được nữa.
Thời gian này cô vẫn hay tỉnh vào lúc sáng sớm, nhưng hầu hết phải tầm năm giờ khi Vu Mục Thành xuống. Cô nghĩ, thực sự mình đã quen ỷ lại vào anh rồi, nhưng sao có thể dễ dàng ỷ lại vào anh đến thế. Sự kiên trì cố gắng giữ cân bằng bao nhiêu lâu của cô giờ đã sụp đổ chỉ trong phút chốc. Cô úp mặt vào gối, chiếc gối dường như vẫn phảng phất hơi thở của Vu Mục Thành. Trước kia mỗi khi tỉnh dậy như thế này, cô thường ngoan ngoãn nằm yên chờ trời sáng, nhưng hôm nay, cô không thể chịu đựng được nỗi cô đơn buổi sáng sớm nữa.
Tạ Nam kéo chăn bước xuống giường, lần mò đôi dép lê của mình rồi đi ra khỏi phòng, ngần ngừ một lúc. Căn phòng này vẫn xa lạ với cô, cô để mắt quen dần với bóng tối sau đó lần tay đi lên cầu thang, đến phòng của Vu Mục Thành.
Cửa phòng anh không đóng, đứng bên ngoài cũng có thể nhìn thấy anh đang thoải mái nằm ngủ trên giường, chăn chỉ đắp đến ngực, một cánh tay để lên trên. Tạ Nam bước lại đó, nhẹ nhàng trèo lên, cố gắng không làm kinh động tới anh, rồi lại nhẹ nhàng chui vào trong chăn. Vu Mục Thành ngủ rất say, không nhận ra sự có mặt của cô.
Tạ Nam khẽ áp mặt vào vai anh, cảm giác được chất vải áo ngủ của anh, cô khẽ khàng thở ra, lúc nà