Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/876 lượt.
n đàn ông này, hắn kết hôn với một cô gái bình thường, không xuất thân thượng lưu, quả là một chuyện rất lạ!
Ngôn Vũ Kha dù chỉ đứng yên một chỗ, nhưng hết lần này đến lần khác đều có người đến chào hỏi, bắt chuyện, cô đứng cùng hắn cả buổi trời, chân cũng bắt đầu tê cứng, tay thì luôn bị hắn nắm chặt lấy cũng cảm thấy mệt mỏi, liền ghé vào tai hắn thì thầm.
- Em đi một chút, sẽ quay lại ngay!
- Đi đâu? – Ngôn Vũ Kha dò hỏi. Hắn luôn không có cảm giác an tâm về cô, nhất là cái tính con nít cùng với sự ngổ ngáo! Nhất là hôm nay, cô lại xinh đẹp và lộng lẫy thế này, chắc hẳn sẽ không bị ai khác chọc ghẹo rồi gây chuyện chứ?
- Đi vệ sinh.
Khả Vy bực dọc đáp, xong liền bỏ đi thẳng. Cô đi một chút, đã nói là sẽ quay lại ngay, cớ sao lại thích quản cô thế nhỉ. Bực dọc bỏ đi thẳng vào nhà vệ sinh, trên đường đi, không có ít ánh mắt chăm chăm nhìn cô, lại càng khiến Khả Vy thêm phần bực bội, vốn định đưa tay mở cửa, cô liền nghe thấy tiếng trò chuyện từ bên trong vang ra.
- Cô ta sướng thật, từ thư kí mà bây giờ được lên làm Tống phu nhân. Còn Tống phu nhân khi xưa thì giờ th
ảm rồi!
- Tôi thấy cái cô Mễ Bối ấy cũng xinh đẹp mà.
- Xùy, cô không biết đó thôi, cô ta cũng lăng nhăng lắm, trong vụ Trương Duẫn ấy, cô ta cũng có dính líu, nhưng sua này mọi việc đều không còn được nhắc tới. Rồi còn có cả tin đồn, khi cô ta sống ở Hàn Quốc, hình như là sống chung với Ngôn Vũ Kha của tập đoàn Ngôn thị đấy!
- Là người đàn ông tuấn tú mặc bộ âu phục trắng ban nãy chúng ta nhìn thấy đó sao? Sao mà cô ta sướng thế, cả hai ai cũng tuyệt vời cả!
- Chính xác… Tôi không tham lam như cô ta đâu. Tôi chỉ cần một người là đủ rồi!
….
Ở bên ngoài, Khả Vy dường như chỉ nghe được đến đó, không còn tâm trí để lắng nghe tiếp nữa. Người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc váy cưới đó, tên là Mễ Bối ư?
Mễ Bối, là cái tên mà khi say Ngôn Vũ Kha đã gọi, là người mà Ngôn Vũ Kha đã nhầm lẫn là cô, là người Ngôn Vũ Kha đã không ngừng ôm chặt và gọi tên khi say!
Căn phòng màu lam đơn giản ở trong căn biệt, từ cách bố trí đến vật dụng, đa phần đều là dành cho nữ! Là phòng của Mễ Bối sao?
Cô vốn đã muốn quên đi hai điều đó, dẹp bỏ những nghi ngờ canh cánh trong lòng, bởi lẽ, cô thiết nghĩ quá khứ không quan trọng, hơn hết, khoảng thời gian cô ở bên hắn, chưa từng thấy hắn tiếp xúc thân mật với bất kì phụ nữ nào! Chính vì vậy, cô đã tin, đã chấp nhận, đã chờ đợi!
Nhưng cô đã lầm! Cô mãi mãi không có một vị trí như Mễ Bối ở trong lòng Ngôn Vũ Kha. Một tên đàn ông chung tình đến mức khi say vẫn nhớ đến tên nhau, thì quả là hắn thật rất yêu Mễ Bối! Hơn hết, cô chỉ là ở cạnh hắn, hắn là chưa bao nói yêu cô hay thương cô gì cả!
- Vị tiểu thư này, có thể tránh qua một chút cho tôi vào được không?
Mãi chìm ngập trong đống suy nghĩ, Khả Vy không hề hay biết mình đang cản trở lối đi, mãi đến khi có một người phụ nữ lên tiếng cắt ngang, cô mới chợt giật mình quay lại và nhận ra, khóe mắt mình đã ướt đẫm từ lúc nào!
- Ơ, xin lỗi… Tôi không biết… Cô có sao không? – Người phụ nữ nhìn thấy gương mặt xinh đẹp đã đẫm lệ liền ngạc nhiên, áy náy lên tiếng xin lỗi.
- Không… không có gì…
Khả Vy lắc đầu nguầy nguậy, xong liền lập tức bỏ đi. Ra đến cửa, cô liền leo lên taxi đi thẳng ra sân bay. Cô không phải là kẻ cao thượng gì, dù cho Ngôn Vũ Kha hay Mễ BỐi, một trong hai người đã kết hôn với người khác, cô cũng chẳng còn hơi sức để tìm hiểu cũng như sự tự tin, cố gắng làm thay đổi lòng của Ngôn Vũ Kha. Hơn ai hết, Ngôn Vũ Kha là một người chung tình, cho dù cô có ở bên hắn, hắn đối với cô cũng chỉ là quan tâm đơn thuần hay đại loại là trách nhiệm vì đã hứa với ông của cô, mãi mãi không hề có tình yêu!
Niềm tin của cô bị sụp đổ rồi! Cô không thể cố gắng nữa, cũng không muốn tiếp tục duy trì mối quan hệ này nữa!
Thượng Hải, mười một giờ tối.
Sau hơn hai tiếng, cô cuối cùng cũng đến được Thượng Hải. Không vali, không nhiều tiền, cô hầu hết đều để ở chỗ Ngôn Vũ Kha. Trong ví chỉ có vài đồng lẻ, giấy tờ cá nhân, đi kèm theo đó là chiếc điện thoại, cô đành đem nó tới cửa hàng và bán trong tình trạng điện thoại đã tắt hòan toàn! Thế cũng tốt, cô sợ mình sẽ xiêu lòng nếu Ngôn Vũ Kha gọi cho cô. Một chuyến máy bay tốc hành giúp cô mau chóng rời xa được Bắc Kinh. Thẫn thờ một mình trên con đường vắng ngắt, đôi giày cao gót nằm trên tay, đôi chân trắng nõn va chạm với mặt đường lạnh lẽo, cô chợt thấy mình tapm thương vô cùng. Cách đây vài tháng, cô còn vui vẻ trốn ông, leo tường ra phố bắt đầu cuộc hơi đêm mà bây giờ cô đã thảm hại đến mức ngay vả bản thân cô cũng không nhận ra.
Đứng trước cánh cổng quen thuộc, Khả Vy đưa tay nhấn chuông, chỉ sau hai tiếng liền có người bước ra.
- Ai… Ôi, tiểu thư! Là cô sao?
***
- Tiểu thư đang thu dọn đồ thưa chủ tịch!
- Làm theo ý con bé đi, chuẩn bị máy bay tư nhân cho con bé qua Pháp, liên lạc với bên ấy, bảo họ chuẩn bị sẵn sàng đón con bé. – Người đàn ông trung niê