Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/875 lượt.
cửa
vang lên vang đến tai Khả Vy, chỉnh trang lại đầu tóc, Khả Vy lấy lại dáng vẻ nghiêm túc, đĩnh đạc lên tiếng .
- Vào đi!
- Chị Vy, chúc mừng chị đã trở thành tổng gíam đốc đương nhiệm! Đây là một vài hồ sơ và thông tin gần đây ở Thượng Hải gửi đến ạ!
- Cám ơn em, để ở đó cho chị nhé!
- À, chị ơi, tối nay có một buổi tiệc chúc mừng chị đã thăng chức! Chị là nhân vật chính, chị tham gia chứ? – Nữ thư kí có gương mặt hơi bầu bĩnh, rụt rè lên tiếng! Từ trước đến nay, trong mắt mọi người, Khả Vy là một cô gái còn trẻ tuổi nhưng rất sắc sảo, ít nói nhưng một khi đã mở miệng cũng rất độc tàn! Không những vậy, cô lại sống khép kín, cũng ít giao du với ai.
Hơi ngạc nhiên, ngẫm nghĩ hồi lâu, Khả Vy trả lời rất dứt khoát.
- Hôm nay tôi không được khỏe lắm, có lẽ là ngày mai! Ngày mai tôi sẽ đích thân chiêu đãi mọi người! Nhớ đến đấy đủ.
Khả Vy cười nhẹ, đưa ra một lời hứa chắc nịch khiến nữ thư kí đang rụt rè lo sợ cũng nom nớp vui mừng lây! Khi trong phòng chỉ còn lại một mình, Khả Vy lại tiếp tục nằm rạp xuống bàn, cả người mệt mỏi! Sáng thức giấc, cô đã không thấy Ngôn Vũ Kha đâu, mặc kệ hắn, cô nhanh chóng vơ lấy những gì còn mặc được, bắt ngay một chiếc taxi về nhà! May là hắn không có bảo người canh giữ cô cũng như khóa cửa phòng, nếu không, bây giờ cô cũng không có ngồi ở đây!
Cả người đau nhức, khiến Khả Vy không khỏi nghĩ đến chuyện vừa phát sinh tối qua, trong lòng thật chỉ muốn đập đầu chết quách cho rồi!
Chết tiệt thật! Sau một năm, cô vẫn là mềm yếu, nhu nhược bị hắn khống chế, lại cùng hắn phát sinh thứ quan hệ đó!
Hắn xem cô là gì, là bao cát cho hắn trút giận, hay là một con búp bê thay thế cho cô gái tên Mễ Bối kia!
Không được! Khả Vy cô đã chịu quá nhiều đau khổ, một năm qua, cô vẫn sống tốt, cô chắc chắn sẽ dứt khoát với Ngôn Vũ Kha, tốt nhất là nên tránh xa hắn, càng xa càng tốt!
Cô rất sợ! Rất sợ cái cảm giác đau đớn khi ấy! Rất sợ khi mở mắt ra, một mình mình trên cái giường trắng lạnh lẽo, đơn độc không có ai, chỉ có mất mát và đau đớn vây lấy!
Từ bụng truyền đến một cơn đau khiến Khả Vy vô thức nhíu mày, trán cũng lấm tấm mồ hôi! Quái lạ, ban nãy cô đã uống thuốc rồi, theo lẽ, cơn đau phải được giảm đi chứ, cớ gì lại ngày càng đau thêm! Một tay cô ôm bụng, một tay khẽ nhấc cái điện thoại lên, vô thức muốn có một người ở bên cạnh chia sẻ, lo lắng và giúp đỡ mình! Nhưng cô cứ mãi cầm điện thoại mà không gọi cho ai, vì hình như, cô không có bạn! Cười khẩy một cái, Khả Vy rất nhanh liền mở nguồn chiếc điện thoại đã bị Ngôn Vũ Kha tắt từ qua đến nay, trên màn hình, vô số cuộc gọi nhỡ từ Dương Vũ. Vừa nghĩ đến hắn, điện thoại trên bàn liền reo, là số từ điện thoại thư kí gọi đến!
- Chị Vy, Dương thiếu gia muốn gặp chị!
- Cho vào đi!
Khả Vy vừa dứt lời, không lâu sau, cánh cửa kêu cạch một cái liền mở ra! Nhìn gương mặt của Dương Vũ, cô dám chắc là hắn ta cả đêm qua không ngủ!
Không nói năng gì, hắn vồ vập bay đến chỗ cô, dùng hai tay nâng mặt cô lên, xem xét cô có bị thương chỗ nào không!
- Hắn ta không làm gì em chứ? Em về tự bao giờ?
- Tôi chỉ vừa mới trốn về. – Khả Vy đáp thành thực.
- Tên khốn! Đi, tôi với em sẽ đi kiện hắn! Tìm một luật sư thật giỏi! – Dương Vũ tức giận kéo tay Khả Vy đứng dậy, không hề chú ý đến gương mặt ngày càng tái nhợt của cô.
- Muốn kiện tôi thì trước hết bỏ tay cô ấy ra! Không, tôi không chắc sẽ để anh bình an rời khỏi đây!
Ngôn Vũ Kha một thân âu phục trắng sang trọng, nhàn nhã đứng tựa người vào cửa, bên cạnh là cô thư kí của Khả Vy vẻ mặt khó xử nhìn cô, ý bảo mình đã cố gắng ngăn chặn Ngôn Vũ Kha hết sức có thể!
- Cô, ra ngòai trước đi!
Chỉ chờ có thế, cô thư kí trẻ tuổi liền cúi đầu chạy trối chết ra khỏi phòng, để lại ba người bọn họ!
- Chết tiệt!
Dương Vũ dường như rất tức giận, hung hăng chửi một tiếng liền giơ nắm đấm về phía Ngôn Vũ Kha. Đối diện với Dương Vũ, Ngôn Vũ Kha như mang một bộ mặt khác, lạnh lùng, tàn nhẫn! Cả hai ra tay đều không hề nhân nhượng cho đối phương! Khả Vy đứng một bên ngắm nhìn tình cảnh hỗn loạn trước mặt, cô thật muốn cứ thế đứng nhìn hai tên đàn ông này đánh chết nhau đi, nhưng bụng cô ngày càng đau, đôi môi anh đào cắn chặt lại, cả người cũng vô lực phải dùng một tay chống xuống bàn để đứng vững! Trước khi cả người mất đi ý thức, trong đầu cô chỉ có một nghĩ duy nhất đó chính là mặc kệ hai tên đàn ông này có đánh nhau sứt đầu mẻ trán, cô ngất đi, xem như cũng không phải đứng nhìn hay can ngăn!
***
Trong một bệnh viện tư nhân, gương mặt tuấn tú của Ngôn Vũ Kha sớm đã có vài vết bầm, nhưng hắn vẫn không mảy may đến mình, âm thầm đứng ở hành lang, không hề tuân theo quy định của bệnh viện mà chậm rãi mở một gói thuốc là, châm lửa và hút! Hắn vốn không có thói quen hút thuốc nhưng một năm qua, hắn hoàn toàn phụ thuộc vào nó! Một tay cầm điếu thuốc, một tay bỏ vào túi quần, bộ dạng hắn thật thu hút biết bao ánh nhìn của mọi người, nhưng giờ đây, trong đầ