Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/874 lượt.
n, trên mặt đã hằn những vết nhăn, mái tóc đôi chỗ bạc, gương mặt thâm trầm ra lệnh.
- Gấp vậy sao thưa chủ tịch? – Người quản gia bên cạnh hơi lo lắng.
- Là ý của con bé cả. Không lẽ bây giờ ta cứ trơ mắt nhìn nó thảm hại, khóc đến cả sưng mắt như thế, ta làm sao đành lòng! Con bé đã trường thành rồi! Nó quyết định như thế cũng tốt, ở môi trường mới, con bé sẽ mau quên mọi thứ, chỉ cần sắp xếp ổn thỏa là được. Công ty con bên ấy, sẽ do con bé quản lý.
Ông vừa nhấp một ngụm trà, tay hơi run run, giọng có vẻ bình thản nhưng trong lòng lại chất chứa bao lo lắng cùng xót xa cho đứa cháu gái của mình. Tháng trước, con bé vui vẻ báo tin đã lọt vào top hai mươi sinh viên đứng đầu trong trường, không những thế còn phỏng vấn thực tập vô cùng tốt. Sau đó là một món quà nhỏ con bé gửi về, một món quà do chính tiền con bé làm ra. Hôm nay, nhìn thấy bộ dạng thảm hại của con bé, ông suýt không tin vào mắt mình! Mẹ Khả Vy mất từ khi Khả Vy còn nhỏ, Khả Vy không những là cháu của ông, còn là đứa con gái của ông! Nhìn Khả Vy lớn từng ngày, như thể ông đang nhìn lại những tháng ngày trước đây của mẹ cô!
- Chúng ta không cần điều tra sao?
- Con bé bảo không điều tra, ta tôn trọng nó, nhưng không thể làm lơ cho kẻ khiến nó ra như thế. Đi điều tra một chút xem sao… Hơn nữa, giữ kín chuyện con bé về đây và chuyện đi Pháp.
Tin đồn!
Một năm sau…
Một cô gái năng động với mái tóc nâu được cắt ngắn ngang vai, uốn nhẹ bồng bềnh, trên người là chiếc quần short để lộ đôi chân dài trắng nõn đi kèm với áo sơ mi cách điệu, phần tay áo đã được xắn lên gọn gàng. Trên tay là chiếc đồng hồ hàng hiệu cá tính đang thịnh nhất hiện nay, đi kèm với đôi giày da trong cô càng trẻ trung, thu hút hết toàn bộ ánh nhìn xung quanh. Ấy vậy mà cô không hề bận tâm, chỉ chăm chăm bóng bowling số 6 trên tay, từng bước thành thạo bước tới đường băng và ném. Một tư thế thành thục, đầy tự tin và kiêu ngạo!
Quả bóng trượt một đường thẳng nhanh chóng tiến lại gần các ky và…strike! Cả mười ky đều ngã một cách hoàn hảo!
- Hôm nay sao lại dùng bóng số sáu? Mệt thì về nhà nghỉ quách cho rồi!
- Lại nữa rồi, ngày mai lại sẽ được lên báo! – Dương Vũ giọng điệu dở buồn dở vui cảm thán, gương mặt điển rai thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Di chứng!
- Tên khốn Dương Lâm ấy làm nhanh thật. Gọi cả đám phóng viên ấy rồi còn điều cả bảo vệ đi, để bọn chúng xông vào đến tận đây. Em tính sao?
Dương Vũ âm thầm quan sát mọi nơi, đánh giá tình hình. Song lại rất bình thản, còn cả tâm trí đùa cợt mà ghé sát tai Khả Vy hỏi nhỏ, một màn mờ ám trước mắt ngay lập tức thu hút đám phóng viên, ánh đèn flash liên tục nhấp nháy, tiếng bước chân cũng ngày càng đến gần họ hơn!
- Đúng là được nước lấn tới! Em, đừng để bị ngã nhé.
Dương Vũ bực dọc, lấy lại trạng thái nghiêm túc, cởi chiếc áo vest màu đen của mình ra, khoác lên người Khả Vy, một tay vòng qua vai cô, một tay che chắn cô khỏi sự đụng chạm của những tên phóng viên, dùng cả thân mình để mở đường cho cô đến cạnh chiếc xe đua của mình. Mãi đến khi Khả Vy đã an toàn ngồi vào xe, đám phóng viên vẫn say mê chụp hình, một đám liền bu kín lấy Dương Vũ khi hắn đang chuẩn bị ngồi vào ghế lái.
***
Phần về Khả Vy, từ lúc cô nhìn thấy bóng dáng chiếc xe hơi màu trắng quen thuộc ấy, cô đã sớm bủn rủn hết cả người, phải cố gắng lắm mới đứng vững được. Chỉ có điều, cô không tài nào nhúc nhích nổi, chỉ biết đứng trơ ra đấy! Mãi đến lúc bản thân bị bao chặt trong một vòng tay, mùi hương nam tính xộc thẳng vào mũi, cô mới chợt giật mình mà dịch người ra, đưa tay hướng tới cửa xe. Nhưng vô ích, cửa xe đã bị khóa! Cả người cô lại lần nữa bị lôi về chỗ cũ một cách thô bạo, khiến cô không khỏi chau mày.
- Em…vẫn còn muốn trốn?
Ngôn Vũ Kha nhẹ nhàng lên tiếng, đôi tay rắn chắc vòng sang người cô, ôm chặt cô vào lòng như chỉ hận mỗi không thể hòa nhập làm một với cô để cô khỏi bỏ trốn. Gương mặt tuấn tú mà ngày đêm Khả Vy thầm mong nhớ giờ lại đang hiện hữu trước mặt cô, nhưng thần thái lại vô cùng lạnh nhạt, cứ hệt như là một Ngôn Vũ Kha mà cô chưa từng quen biết! Điều đó khiến Khả Vy vừa đau đớn vừa sợ hãi, cả người cô lại trở nên căng thẳng, bụng cũng nhoi nhói đau nhưng vẫn cứng đầu lên tiếng.
- Tại sao chứ? Anh không có quyền ra lệnh cho tôi đâu!
Đôi mắt đen sắc sảo nhìn thẳng vào gương mặt cương nghị trước mặt không hề có tí nao núng, duy chỉ có vầng trán cao là đã lấm tấm mồ hôi.
- Em… khá lắm.
Dứt câu, Ngôn Vũ Kha liền cúi xuống chiếm giữ lấy đôi môi căng mọng của cô một cách thô bạo, hệt như một con thú bị bỏ đói lâu ngày đang nhìn thấy miếng mồi ngon trước mặt liền hăng say ngoạm lấy! Trái lại với Khả Vy ngoan ngoãn để mặc hắn muốn làm gì thì làm trước kia, Khả Vy bây giờ quyết liệt ra sức chống cự, liên tục vùng vẫy không yên.
Chết tiệt! Trên xe còn có tài xế! Ban đầu cô