Tác giả: Tiểu Khuê
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/866 lượt.
u hắn chỉ ong ong lời nói của bác sĩ.
- Trịnh tiểu thư đến kì kinh nguyệt đều đau như vậy, lọ thuốc mà cô ấy uống là thuốc giảm đau! Sở dĩ đau như vậy là do cô ấy không biết chăm sóc bản thân ăn uống cũng như làm việc và nghỉ ngơi. Nhưng đó chỉ là một phần! Cô ấy bắt đầu đau như thế, có lẽ là do di chứng cô ấy bị sảy thai! Tôi nhìn thấy ở bụng cô ấy có một vết sẹo khá dài, có thể là do cuộc phẫu thuật để lại…
Vết sẹo, đêm đó hắn như dã thú đến cảm nhận của cô hắn còn không quan tâm huống chi là vết sẹo! Sẩy thai! Rốt cuộc là một năm qua, cô sống như thế nào, bao nhiêu chuyện đã xảy ra với cô? Đứa bé đó là con của hắn sao? Biết bao suy nghĩ hiện lên trong đầu khiến một người vốn luôn bình tĩnh như hắn cũng muốn vỡ tung . Rất nhanh sau đó, một tên mặc vest đen bước đến, trên tay là một túi hồ sơ, cung kính đưa cho Ngôn Vũ Kha.
- Ngôn tiên sinh, đây là hồ sơ bệnh án của Trịnh tiểu thư.
Ngôn Vũ Kha không nhanh không chậm nhận lấy và mở nó ra. Bên trong được ghi chú hết sức cẩn thận.
Ngày x tháng y năm z, tức một tháng sau khi cô rời bỏ hắn, cô gặp một tai nạn, xuất huyết quá nhiều Khả Vy không hề có đủ khả năng giự lại đứa bé, không những vậy còn suýt mất mạng! Đứa bé khi ấy, vỏn vẹn hơn bốn tuần, mà Khả Vy căn bản cũng không hề biết bản thân mang thai!
Phẫu thuật thành công nhưng trong hồ sơ bệnh án của Khả Vy có ghi rõ những di chứng có thể xảy ra trên người của cô, vào mỗi kì kinh nguyệt, Khả Vy đều có cảm giác phần bụng đau thắt, thậm chí sau này còn có cả nguy cơ là khó sinh!
Nhưng nó vẫn không bằng một dòng chữ tiếp theo mà Ngôn Vũ Kha nhìn thấy!
Nửa tháng sau phẫu thuật, Khả Vy đã phải đến bệnh viện, tìm một bác sĩ tâm lí để tư vấn cho mình!
Mễ Bối!
Ngôn Vũ Kha không nhanh không chậm dần tiến về phía cửa phòng bệnh. Qua tấm kính dày trong suốt, hắn thản nhiên thu hết mọi hình ảnh bên trong vào trong đôi mắt đen láy!
Dương Vũ ngồi bên giường bệnh, quay lưng về phía hắn, một tay áo sơ mi được xắn cao, để lộ ra một mảng băng trắng quấn quanh cổ tay, là kết quả của cuộc ẩu đả ban nãy! Tay còn lại, hắn không hề kiêng dè nắm lấy bàn tay nhỏ nhăn của Khả Vy đặt trên giường, vì là bệnh viện lớn nên cách âm rất tốt, hắn nghiễm nhiên không nghe thấy hai người họ đang nói gì! Bên ngoài phòng, rất nhanh không khí liền bị Ngôn Vũ Kha làm nhiễm một màu tối u ám, biểu hiện cho tâm trạng của hắn, khiến những người đi ngang hành lang cũng không khỏi rùng mình! Bên trong phòng cũng không khá hơn là bao, cả Khả Vy và Dương Vũ đều mang một vẻ khó xử trên gương mặt!
Dương vũ nói với cô, chỉ cần cô đồng ý, hắn nhất định sẽ dùng mọi cách để Ngôn Vũ Kha tránh xa họ ra, cô biết, Dương Vũ có tình cảm với cô, cô cũng lờ mờ đoán ra, có lẽ, họ đã biết hết thảy những việc xảy ra với cô trong một năm qua!
Cạch! Tiếng mở cửa vang lên, không hề lịch sự xin phép người bên trong, nGôn Vũ Kha bình thản bước vào, ánh mắt cứ như muốn bảo với Dương Vũ nơi này chỉ thuộc về hắn và cô, vốn luôn không tồn tại kẻ thứ ba là Dương Vũ!
Không may, một tai nạn ập đến với cô! Khi tỉnh dậy trên giường bệnh, cô chỉ biết mình đã mất đi một thứ hết sức quý giá! Là con của cô – một đứa bé chỉ hơn bốn tuần! Sức khỏe không cho phép lại mất máu quá nhiều, cô không giữ được đứa bé! Cuộc sống cô như vào ngõ cụt, một thời gian dài phải tìm đến bác sĩ tâm lí!
Khả Vy vốn là người mạnh mẽ, cô nhanh chóng giẫm lên nỗi đau, tiếp tục lại cuộc đời của mình! Học hỏi kinh nghiệm vài tháng, cô từ trưởng phòng nhỏ nhoi leo lên vị trí phó giám đốc! Chỉ là từ đó, gương mặt cô cứ như không cảm xúc, ngày đêm làm việc, chỉ mong sao bản thân không có thời gain rãnh để rồi lại nhớ, lại nghĩ ngợi lung tung!
Dương Vũ lần nữa xuất hiện trong cuộc đời cô, như hai kẻ cô đơn làm bạn với nhau, hắn khiến cuộc sống cô có chút màu sắc! Song, bản thân cô vẫn chỉ xem hắn là bạn, không hề có tình cảm nam nữ!
Chỉ có một điều, cô vẫn không ngờ Ngôn Vũ Kha lại lần nữa xuất hiện trong cuộc sống của cô!
***
- Tập hồ sơ này, chỉnh lại cho tôi, phần đơn giá đã tính sai! Bảo bộ phận kế toán xem lại, sau đó nộp trực tiếp với tôi, không cân thông qua cô nữa!
Khả Vy gương mặt vô cảm nói đều đều, đôi mắt đen láy xinh đẹp rất tập trung vào những văn kiện trên bàn. Chỉ vậy thôi nhưng cũng đủ khiến nữ thư kí trẻ tuổi hồi hộp trong lòng, tay nhận lấy tập hồ sơ mà run rẩy! Xong liền cung kính lui ra ngoài!
Ít lâu sau, chuông điện thoại lại reo lên, Khả Vy rất nhanh chóng nhấc máy! Là số nội bộ từ thư kí gọi đến!
- Chị Vy, Dương thiếu gia nhờ chuyển lời bảo cô đến chỗ hẹn sớm một tiếng ạ. Dương thiếu gia cũng có nói là không ghé đón cô được.
Hơi ngạc nhiên, những Khả Vy cũng rất nhanh đáp ừ một tiếng, trong lòng không khỏi thầm than, hiện tại đã là năm giờ, cô cứ tưởng hắn hẹn cô ăn tối lúc bảy giờ, giờ lại dời thành sáu giờ, cô vẫn còn cả đống việc chưa giải quyết xong!
Nhưng cô, nhất định phải tới! Cô ở lại bệnh viện hết ngày hôm đó, Dươ