Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342182
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.
n thoại xuống khách sạn để gọi đồ ăn, sau đó ngồi trên giường nhìn Lục Song.
Ánh đèn chiếu vào làm hiện lên những đường nét trên khuôn mặt Lục Song. Trông anh ấy thật tuấn tú, từng đường nét đều toát lên vẻ đẹp cân đối, hài hoà… Anh chỉ bị cận nhẹ, bình thường không cần đeo kính. Bây giờ đánh máy, đeo kính, giống như biến thành một ngướì khác vậy, trông rất giống dáng vẻ của quân tử “nho nhã lịch sự” xuất thân trong “gia đình gia giáo”. Lúc này đây, nhìn anh ấy chăm chỉ làm việc, tóc mái hơi xoà xuống, thỉnh thoảng lại dùng tay đẩy kính lên, Vệ Nam bỗng thấy lòng thật ấm áp, bình yên, dường như lúc ở bên anh ấy mới có cảm giác thả lỏng hoàn toàn như vậy.
“Em đừng nhìn anh chằm chằm như thế, làm anh đánh sai hết cả rồi”. Lục Song nói nhưng không quay đầu lại.
Vệ Nam xấu hổ đỏ cả mặt, bỗng nhiên thấy mình nhìn chằm chằm anh ấy chẳng khác nào con sói háo sắc vậy, đang định tìm cớ bật lại thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Vệ Nam vội đứng dậy mở cửa, bê đồ ăn vào nói: “Anh ăn chút gì đi. Không thấy đói à?” Vệ Nam gượng cười.
Lục Song không đánh máy nữa, bỏ kính xuống, ngồi đối diện với Vệ Nam, cặm cụi ăn. Một lúc sau anh ngẩng đầu lên và nói: “Em mà cứ nhìn anh chằm chằm thì anh không ăn được đâu”.
Vệ Nam chỉ vào bát tương trước mặt anh ấy và nói: “Lần này em nhìn anh, bởi vì anh… chấm nhầm chỗ”.
Lục Song cúi đầu nhìn, thì ra mình cứ tưởng sốt cà chua là tương ớt nên đã chấm nhầm – Chả trách thấy ngọt thế, cứ tưởng rằng cô ấy nhìn khiến mình hạnh phúc ngọt ngào cơ, thì ra là đầy miệng sốt cà chua. Lục Song thở dài lắc đầu.
Ăn xong, Lục Song tiếp tục đánh máy, Vệ Nam chui trong chăn đọc tạp chí, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn anh ấy, thấy anh ấy bình tĩnh dán mắt vào màn hình, gõ tách tách tách tách, có lẽ cảm hứng dồi dào khiến tay không thể dừng lại được, dường như không cần suy nghĩ mà vẫn có thể viết ra những tình tiết hấp dẫn.
Một lúc sau Lục Song khẽ thở dài ,vươn vai và nói: “Có phải em thấy người anh phát sáng sắp bay lên trời không mà vì sao hôm nay lại nhìn anh chằm chằm như vậy”. Lục Song quay đầu lại, cười rồi nói tiếp: “Phải chăng sức hút của anh quá lớn khiến em không thể cưỡng lại được”.
Vệ Nam nói: “Đúng vậy đúng vậy, sức hút của anh quá lớn, hút hết tầm nhìn của em rồi”.
“Anh biết mà”. Lục Song mỉm cười: “Nếu không ngủ được thì em cứ đọc tạp chí đi, chờ anh viết xong chúng ta sẽ tiếp tục thảo luận vấn đề sức hút”. Sau đó Lục Song lại cặm cụi đánh máy.
Anh thật vất vả, ngón tay gõ tạch tạch tạch trên bàn phím, gõ hơn một tiếng rồi. Cuốn sách ấy chí ít cũng phải mấy chục nghìn chữ, anh phải thức đêm thế này bao nhiêu ngày đây?
Vệ Nam bỗng thấy anh ấy cũng chẳng sung sướng gì. Những ngày gần đây phải xử lí bao nhiêu chuyện vặt vãnh. Là giám đốc kĩ thuật game của công ty, công việc chắc là vất vả lắm, chưa tính đến việc vì mình mà phải xin nghỉ vài ngày, anh ấy còn phải viết tiểu thuyết lại còn vác laptop sang tận nước Mỹ xa xôi… Vệ Nam cảm thâấ áy náy, nhưng không biết nên làm gì, chỉ biết nằm trên giường nghĩ ngợi lung tung.
Đợi đến lúc Lục Song viết xong cũng đã là ba giờ sáng. Lục Song vươn vai, xoay người, tắt máy tính, đi đến cạnh giường đắp chăn cho Vệ Nam thì đột nhiên cô ấy mở mắt ra.
Lục Song hỏi: “Em chưa ngủ à?”
“Vâng, không buồn ngủ”.
Lục Song im lặng một lúc rồi mỉm cười: “Vậy thì chúng ta lại thảo luận về vấn đề lúc nãy”.
Anh ấy ngồi xuống giường, Vệ Nam vội nằm dịch sang một chút.
Đến hôm nay đã là một tháng từ sau buổi tối anh ấy tỏ tình, chỉ có đúng một câu “Anh yêu em” được nhắc đi nhắc lại nhiều lần và nụ hôn mãnh liệt sau cơn say. Vệ Nam đẩy người anh ấy ra rồi chạy, không kịp suy nghĩ gì. Sau đó Kỳ Quyên xảy ra chuyện, thời gian ấy rất bận, ngày nào cũng có chuyện mệt mỏi, lo lắng khiến cô không có chút thời gian rảnh rỗi nào để suy nghĩ về tình cảm giữa hai người. Bây giờ mọi việc đã kết thúc, vấn đề mà mình muốn trốn tránh dần hiện ra trước mắt.
Vệ Nam cúi mặt xuống, khẽ nói: “Anh có điều gì muốn nói thì cứ nói”.
Lục Song đưa tay nâng mặt Vệ Nam lên, để cô ấy nhìn thẳng vào mắt mình rồi nghiêm túc nói: “Anh yêu em, em biết điều đó chứ?”
Vệ Nam gật đầu.
“Thế ý em thế nào?”
“Em…” Vệ Nam nuốt một cái, nghĩ một lúc rồi nói: “Em thấy anh rất tốt…”
Thật xấu hổ, nói cái câu úp úp mở mở chẳng ra làm sao cả, nhưng Vệ Nam cũng không biết nên nói gì… Đối với Lục Song, người con trai lặng lẽ làm biết bao điều vì mình, luôn ở bên chờ đợi mình, quan tâm, chiều chuộng mình. Cảm giác mình dành cho anh ấy bắt đầu từ an, áy náy, đau lòng đến bây giờ là không nỡ rời xa. Phải chăng con tim đã bắt đầu dao động, bắt đầu học cách yêu anh ấy?
Lục Song chau mày: “Anh rất tốt, dĩ nhiên anh biết điều đó”.
Vệ Nam suýt sặc vì câu nói của anh ấy.
Lục Song nhíu mày hỏi: “Anh muốn hỏi em nghĩ gì về lời tỏ tình của anh, không phải là em đánh giá về con người anh”.
Vệ Nam cười: “Ý em là những chuyện đã qua không thể quên hết nhanh như vậy được. Vì vậy em cần chút thời gian để sắp xếp lại vị trí trong tim mình, sắp xếp xong em sẽ