Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ốc Sên Chạy

Ốc Sên Chạy

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1965 lượt.

mời ông Phật là anh vào, anh tốt quá, em sợ nhét không vừa”.
Lục Song đặt kính xuống giường, chống tay gần người Vệ Nam, áp sát vào mặt cô ấy rồi nhếch mép nói: “Anh không phải là Phật, không cần em cúng vái. Anh chỉ cần em cho anh một chỗ trong lòng em”.
Vệ Nam cười tít mắt rồi nói: “Lục Song, em không muốn ở bên người này mà trong lòng lại nghĩ đến người khác. Như vậy không tốt cho cả anh và em. Sự toàn tâm toàn ý mà anh muốn bây giờ em chưa thể cho anh được, nhưng em sẽ cố gắng… nhất định sẽ có một ngày em cho anh được”, Cô ngừng một lát rồi cúi mặt xuống: “Chỉ có điều ngày ấy chắc sẽ không nhanh như anh mong đợi mà thôi”.
Lục Song im lặng một lúc rất lâu, sau đó mới khẽ xoa đầu Vệ Nam và nói: “Đồ ngốc”.
Vệ Nam nhìn Lục Song: “Anh tình nguyện đợi?”
Lục Song cười: “Anh có thể đợi em một tháng thì sẽ đợi được mười tháng, một trăng tháng. Nếu em quên anh ta nhanh như vậy thì đâu phải Vệ Nam mà anh quen”.
“Những kẻ hết lòng vì tình yêu đúng là kẻ ngốc, đáng tiếc là hai kẻ ngốc chúng ta lại gặp nhau”. Thấy anh ấy khẽ thở dài, Vệ Nam cũng nói thêm: “Đúng vậy, vì toàn thân phát ra từ trường ngốc nên mới có duyên gặp nhau”.
Nói xong Vệ Nam cười toe toét.
Lục Song nhìn Vệ Nam, thấy cô ấy cười tít mắt, bên miệng có cái lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, trông rất ngố.
Anh cũng khẽ mỉm cười.
Hai người im lặng nhìn nhau, rất lâu, rất lâu.
Không gian tĩnh lặng đến nỗi dường như chỉ nghe thấy tiếng thở của nhau.
Ngoài cửa sổ ánh đèn lộng lẫy, tiếng vòi phun nước ào ào, chỉ có trong phòng là yên tĩnh đến thế.
Dường như tất cả đều không làm ảnh hưởng đến hai người, dường như trong mát họ chỉ có người đang ngồi trước mặt mình, trong đôi mắt đen láy ánh lên khuôn mặt rạng rỡ của đối phương, qua ánh mắt của đối phương cũng nhìn thấy mình đang mỉm cười – vô cùng ấm áp, vô cùng bình yên.
Cánh tay đặt cạnh người Vệ Nam khẽ gập xuống, anh áp sát mặt, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô.
Nụ hôn ấy thuần khiết biết bao, ấm áp biết bao. Vệ Nam khẽ nhắm mắt, vòng tay ôm lấy anh ấy, trao cho anh nụ hôn.
Dù đã từng có người đi qua trái tim mình, dù vết thương mà người ấy để lại giống như vết thít của một sợi dây thép mỏng, giày vò mình trong suốt bao nhiêu năm. Dù vĩnh viễn không thể quên hết về anh ta, không thể quên người đã hát bài hát tặng mình trong cuộc thi năm ấy, không thể quên được người đã cõng mình đến bệnh viện trong ngày cá tháng tư, người mà bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong rất dịu dàng – Đó là mối tình đầu mình khắc cốt ghi tâm.
Nhưng bây giờ có một người khác bước vào trái tim mình, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua, ấm áp như mùa xuân.
Đó chính là sự lựa chọn của mình.
Ánh sáng từ toà nhà cao tầng phản chiếu qua cửa sổ, rọi thẳng vào mặt Lục Song.
Anh rướn môi, ánh mắt toát lên sự dịu dàng và kiên định. Vệ Nam nghe thấy giọng nói trầm lắng của anh vang bên tai.
“Vệ Nam, dù lâu đến đâu anh vẫn sẽ đợi em”.
Hai người âu yếm nhìn nhau rất lâu.
Lục Song sờ mũi, khẽ nói: “Ngại quá, lần đầu tiên tỏ tình, khó tránh khỏi căng thẳng và hốt hoảng, lời tỏ tình lúc nãy không được hoàn hảo lắm, để anh nói lại”.
Lục Song khẽ ho một tiếng rồi nghiêm túc nói: “Anh yêu em”.






Món Quà Đặc Biệt Nhất
Ngày thứ ba ở New York, Thẩm Quân Tắc sai người đến đón Lục Song và Vệ Nam, nói là mời hai người đi dạo phố nhưng đã bị Lục Song từ chối. Đừng nói là lúc này Vệ Nam không có tâm trạng đi dạo phố, Lục Song cũng thích được ở trong phòng cùng cô ấy, tận hưởng giây phút hiếm có bên nhau.
Người lái xe trọc đầu, nói mãi mới chịu đi, sau khi anh ta đi rồi, Vệ Nam gườm gườm oán trách: Tỏ lòng mến khách trên đất Mỹ, anh ta tốt bụng quá.
Lục Song biết lý do Vệ Nam không thích Thẩm Quân Tắc là vì Tiêu Tinh không yêu anh ta, có lẽ cũng giống Kỳ Quyên thấy mình chướng mắt vì đã cướp đi chị em tốt của họ? Bọn họ cùng nhau lớn lên, than thiết như chị em ruột, phản ứng như vậy là lẽ thường.
Nhớ đên Kỳ Quyên, Lục Song lại thấy đau đầu, không biết sau khi về nước sẽ ăn nói thế nào với con người có biệt danh sư tử cái tính nóng như lửa ấy?
Nói xong Kỳ Quyên cúi đầu gặm táo, đọc truyện Conan không thèm để ý đến Vệ Nam.
Phản ứng của Kỳ Quyên bình tĩnh quá mức khiến Lục Song và Vệ Nam đều thấy ngạc nhiên. Có lẽ vì mẹ cô ấy đã mất khiến trái tim cô ấy nguội lạnh, không muốn để ý đến những chuyện xung quanh, có lẽ cô ấy đã suy nghĩ thoáng hơn.
Ngày Kỳ Quyên xuất viện, Vệ Nam mua một bó hoa dạ lan hương trắng rất to tặng cô ấy, đó là loại hoa hồi nhỏ ba người yêu thích nhất. Vệ Nam còn văn vẻ nói rằng hoa dạ lan hương trắng tượng trưng cho tình yêu khắp nơi.
- Tình yêu có ở khắp mọi nơi.
Thế nên Tiêu Tinh, dù mày có ở nước Mỹ xa xôi, dù mày đã trở thành vợ người ta, dù sau này ít liên lạc với nhau, nhưng tao và Kỳ Quyên vẫn mãi chúc phúc cho mày.
Thời gian thực tập ở bệnh viện trôi đi thật nhanh, cuối cùng Vệ Nam và Nguyên Nguyên cũng chính thức đón lễ tốt nghiệp.
Trong bữa cơm chia tay