Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
anh, một người được mệnh danh là “tình tiên” sẽ không bao giờ…lợi dụng người khác.” Vừa nói Lục Song vừa cúi xuống hôn Vệ Nam.
Tối hôm ấy, trong lúc mơ mơ màng màng, dường như Vệ Nam thấy có người mớm nước cho mình, sau đó người ấy cũng leo lên giường, ôm mình vào lòng rồi nhẹ nhàng vỗ vào lưng mình. Vệ Nam cảm thấy lòng ấm áp lạ thường, mỉm cười rồi vòng tay qua ôm người ấy.
Hứa Chi Hằng, cậu thấy mình có hạnh phúc không, có một người luôn ở bên mình, không khi nào rời xa. Dù xảy ra chuyện gì, người ấy cũng ở bên cạnh mình, nhìn mình cười, nhìn mình khóc.
Thật hạnh phúc biết bao.
Cười một lúc, Vệ Nam bỗng thấy mắt cay cay, trước mắt lại hiện lên cảnh tượng mơ hồ quen thuộc. Ngày cá tháng tư năm ấy, cảm giác hụt hẫng in sâu trong đáy mắt Hứa Chi Hằng, bây giờ nghĩ lại thấy tim nhói đau, không biết anh ta thế nào rồi.
Nghĩ lại, từ ngày anh ta đi đến nay đã tròn một năm.
Kỳ nghỉ này rất oi bức, mặt trời nóng như lửa, nắng như thiêu đốt, nắng cháy da cháy thịt, đường nhựa bốc hơi nghi ngút, đến cả những cơn gió thổi qua cũng nóng bức.
Một số làng quê gần đó cứ đến mùa hè nóng nực là lại có bệnh truyền nhiễm. Những người nông dân say nắng khi đang làm việc nhiều không kể xiết. Bình thường họ không có tiền đến bệnh viện khám bệnh, khi bệnh tình nghiêm trọng thì không thể cứu chữa được. Họ thật đáng thương.
Bệnh viện của Vệ Nam nhận nhiệm vụ chữa bệnh từ thiện mà sở ý tế thành phố giao cho. Mỗi kỳ nghỉ hè và nghỉ đông đều tổ chức cho các bác sĩ và y tá về các làng quê khám chữa bệnh miễn phí. Phí Đằng đăng ký, dĩ nhiên Nguyên Nguyên cũng đi theo. Vệ Nam cũng rất muốn đi, thế là quyết tâm cùng Nguyên Nguyên đi đăng ký, chuẩn bị thu dọn hành lý lên đường.
Nào ngờ về đến nhà, vừa mở miệng nói với mọi người, người đầu tiên phản đối là mẹ.
“Chỗ mà con muốn đến nóng hơn cả ở đây, nhiều bệnh truyền nhiễm, điều kiện lại gian khổ, vì sao không ở lại bệnh viện mà ngồi điều hòa cho mát mẻ? Chẳng may nhiễm bệnh truyền nhiễm gì đó hoặc bị thiêu cháy thành than thì làm thế nào hả?”
Tấm lòng của mẹ với con gái Vệ Nam hiểu rất rõ, nhưng quả thực cô rất muốn nhân cơ hội này làm chút gì đó có ích cho xã hội.
Cuối cùng vẫn là Lục Song ra mặt thuyết phục mẹ. Nào là làm người nên làm việc có ích, tranh thủ lúc còn trẻ làm những việc mình thích, đó là những kinh nghiệm quý báu của cuộc đời, anh ấy nói một đống lý lẽ khiến mẹ nghe mà trợn mắt há mồm, gật đầu lia lịa.
Vệ Nam thầm nghĩ Lục Song chính là khắc tinh của mẹ, anh ấy nói gì mẹ cũng đồng ý, thân thiết hơn cả con đẻ.
Buổi tối sau khi về căn phòng hai người cùng ở, Vệ Nam thu xếp hành lý, Lục Song đứng bên giúp một tay, sau khi thu dọn xong, Vệ Nam quay đầu lại thì nhìn thấy ánh mắt của anh ấy có chút gì đó lo lắng.
Vệ Nam hỏi: “Anh sao vậy?”
Lục Song cười, nhẹ nhàng ôm Vệ Nam vào lòng.
“Em xem, vì thuyết phục mẹ em mà anh phải nói rát hết cả lưỡi, em đừng làm anh thất vọng, cũng đừng biến anh thành người có tội.” Lục Song ngừng một lát, khẽ nói: “Việc gì nên làm thì hãy làm cho tốt, nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe, khi trở về phải khỏe mạnh, vui vẻ như bây giờ, nghe rõ chưa?”
Vệ Nam thấy sống mũi cay cay, cô ôm anh chặt hơn và nghiêm túc nói: “Em biết mà, anh cũng phải giữ gìn sức khỏe đấy.”
Chuyế đi lần này cũng không xa lắm vì chưa ra khỏi thành phố.
Chiếc xe bus đi suốt một ngày mới đến nơi, khi đến Thôn Ngư thì trời đã tối.
Ánh chiều tà còn sót lại lóng lánh trên mặt nước, ráng chiều đỏ rực nơi chân trời biến thành những hình thù đẹp đẽ. Trên chiếc thuyền đánh cá, những người dân chài đang ca lên những bài ca dao cổ xưa, dưới ánh chiều tà, từng đường nét trên cơ thể họ như được dát một lớp vàng.
“Kéo lưới.”
Chiếc thuyền bên cạnh vang lên tiếng nói lanh lảnh, lại là một chiếc thuyền cá đầy ăm ắp.
Đây là một khu làng chài hẻo lánh của miền nam, nhưng cũng là nơi ký sinh trùng lây lan nhanh nhất.
Người dân chài nơi đây không chú ý vệ sinh ăn uống, thường xuyên ăn gỏi cá, cháo cá sống. Những loại cá chưa được nấu chín này rất dễ gây bệnh ký sinh trùng. Đây chính là mục đích chính của Vệ Nam và những người trong đoàn trong chuyến đi lần này.
Mọi người được sắp xếp ở một nhà dân gần đó, ăn cơm xong, nhiệt độ hạ dần xuống, những người dân chài bận rộn suốt cả ngày cũng có thời gian nhàn rỗi. Trưởng thôn tập trung mọi người lại phát truyền đơn. Anh Phí Đằng đứng lên bục, một tay cầm chiếc bảng đen của học sinh tiểu học, một tay cầm phấn, vẽ vòng đời của ký sinh trùng, giảng giải cho mọi người nghe về tầm quan trọng của việc ăn uống vệ sinh, ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu, pha chút dí dỏm hài hước, thỉnh thoảng người dân lại cười phá lên. Học trò của giáo sư Hà, bây giờ tốt nghiệp thành tài, quả nhiên là có bản lĩnh.
Hôm nay Vệ Nam và Nguyên Nguyên chưa được giao nhiệm vụ, ngồi trong phòng buôn dưa lê.
Nguyên Nguyên than thở: “Mày thấy không? Trông thế này anh khỉ đầu chó (nickname của Phí Đằng) nhà tao rất giống người tốt.”
Vệ Nam nhăn nhó: “Thế bình thường không giống người tốt à?”
“Khi khoác lên mình