Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.
giờ cảm thấy hắn mắc nợ Tần Lệ, huống chi là anh. Trong tình cảm không ai mắc nợ ai, anh cần gì phải hành hạ mình?
Dưới mền, Đường Tống chợt nắm lấy tay của tôi. “Anh theo em, đúng là vì đền bù, nhưng không phải đền bù vì cho rằng anh mắc nợ em”.
“Vậy là vì cái gì”. Tôi hỏi.
“Vì, đền bù những thua thiệt anh đã gây ra cho em”. Đường Tống chậm rãi nói. “Đền bù bởi vì anh sơ sót cùng lơ là, khiến hạnh phúc vốn có rời đi”.
“Có lẽ những hạnh phúc kia vốn cũng không phải là thứ anh cần, nó đi rồi, trong lòng anh cảm thấy trống trải, lúc này mới cảm giác được giá trị của nó. Nhưng trên thực tế, hạnh phúc của anh có lẽ ở chỗ khác”. Tôi có nhiều ngụ ý.
“Trải qua nhiều chuyện như vậy, nếu như anh vẫn còn chưa phân biệt rõ những chuyện này, vậy thì anh không xứng đáng có được tình yêu của em ”. Đường Tống cũng có nhiều ngụ ý.
“Bà xã, chúng ta có thể thẳng thắn trực tiếp nói về chuyện này một lần không?” Thấy tôi thật lâu vẫn không nói lời nào, Đường Tống hỏi thăm.
“Không cần nói nhiều, cái gì cần hiểu, em đã hiểu rồi”. Tôi cự tuyệt.
“Nếu như anh nói, bắt đầu từ thời khắc anh kịp cứu em, anh đã quyết định xem em là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời của anh, mãi mãi không thay đổi, em có tin không?” Đường Tống hỏi.
Hô hấp của tôi nhất thời khó khăn, tâm tình khó tả này một lần nữa xông lên đầu. Tôi đã từng ước ao cái danh hiệu "Người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời của Đường Tống", tôi bỏ phí tuổi thanh xuân, bỏ qua tất cả những cơ hội hạnh phúc khác, bỏ qua tự ái của người phụ nữ, chỉ là muốn lấy được cái danh hiệu này. Thế mà, vào lúc tôi từ bỏ cái danh hiệu này, nó lại từ trên trời mà giáng xuống, đặt ở trước mặt tôi, sau đó hỏi tôi có tin không, nó vẫn luôn nhìn tôi, chỉ là tôi không phát giác ra.
Tâm tình của tôi thật là khó nói lên lời.
“Em tin hay không tin, thì có ý nghĩa gì đâu? Đường Tống, rất nhiều chuyện đã thay đổi”. Tôi nhìn vào không trung hư vô, nhẹ giọng nói.
“Con người cùng sự vật luôn luôn thay đổ, chuyện gì cũng có thể xảy ra”. Đường Tống nói.
“Đường Tống, em rời khỏi, là muốn tìm lại chính mình . Trước khi chưa tìm ra, em sẽ không đưa ra bất kỳ quyết định gì”. Tôi nói.
“Anh cũng không ép em đưa ra cái quyết định gì, anh chỉ hy vọng em cho phép anh ở lại bên cạnh em”. Đường Tống nói.
“Anh đừng quấy rầy em, đừng làm em mất tự do, em sẽ không thấy rõ những thứ khác”.
“Nếu như đối với em anh là một sự quấy rầy, vậy em đi đến chỗ nào cũng sẽ không có được sự yên tĩnh”.
Nghe vậy, tôi dừng lại, thật lâu mới cố hết sức nói, “Đường Tống, em yêu anh, cũng không phải lỗi của em, đừng lợi dụng điểm này khi dể em”.
Đường Tống nắm tay tôi thật chặt, tôi thậm chí nghe đầu khớp xương nhẹ vang lên. “Tần Khinh, em nên biết, anh không có. Anh chỉ không muốn chúng ta lãng phí thời gian”.
“Ý anh là gì?”. Tôi lật người, nhìn hắn. “Anh muốn nói, lúc anh không yêu em thì em yêu anh, lúc anh yêu em thì em không yêu anh, như vậy chính là lãng phí thời gian, đúng không?”
“Lãng phí, chính là chúng ta cũng yêu đối phương, nhưng lại không nói ra, hối hận cả đời”. Đường Tống nói.
“Cũng có thể điều đó sẽ tạo nên hạnh phúc cho bốn người?” Tôi nói.
“Tần Khinh, hy vọng em tha thứ cho anh, đừng đẩy anh rời xa em”. Đường Tống cả người căng thẳng, giống như là đang đợi Thẩm Phán phán tội.
Tôi dứt khoát rút tay ra khỏi lòng bàn tay của hắn, nhắm mắt lại, không nói lời nào.
Tôi thật sự mệt mỏi, quá khứ, tương lai, từ bỏ, đạt được, cũng làm cho tôi mệt mỏi, tôi không thể hứa với hắn bất cứ điều gì.
Tôi chỉ có thể, ngủ say.
Ngoại Truyện 1
Tôi muốn cùng Phạm Vận kết hôn, đây chính là quyết định sau cùng của tôi.
Trong lúc gia đình tụ hợp đông đủ, trên bàn cơm tôi nói ra quyết định này, tất cả mọi người nhìn tôi, tựa hồ không thể tin được, từ trước giờ tôi vẫn là đứa con hiếu thuận, vâng lời cha mẹ trong trường hợp này lại chọn cách cãi lệnh cha mẹ.
Cha mẹ không đồng ý hôn sự của tôi cùng bạn gái Phạm Vận, bọn họ cho là tôi nên giống như anh chị xung quanh, cưới người vợ môn đăng hộ đối, mà Phạm Vận, chỉ là con gái của một gia đình bình thường. Bởi vì điều này, tôi cùng với cha mẹ gần đây cãi vả không ít, hai bên cũng mệt mõi.
Mà tình cảm của tôi cùng Phạm Vận, cũng bởi vì điều đó từ từ phai nhạt – chúng tôi đều trưởng thành rồi, tự nhiên hiểu được, tình cảm không chỉ là chuyện của hai người.
“Dĩ nhiên không thể nào, họ là cha mẹ của anh”. Tôi nói.
“Như vậy nếu phải lựa chọn giữa em và gia đình, anh sẽ chọn ai?” Phạm Vận nhìn thẳng tôi.
“Em cùng gia đình, đều là người quan trong nhất trong cuộc sống của anh”. Tôi nói.
“Đường Tống, trên thế giới không chuyện gì là hoàn hảo”. Phạm Vận ép hỏi.
“Em cùng gia đình, anh sẽ không từ bỏ bên nào”. Tôi lặp lại lời hứa với cô.
“Đường Tống, chuyện tới bước này, anh phải đưa ra quyết định, hoặc là em hoặc là cha mẹ của anh?” Phạm Vận đứng tại chỗ, nhưng tôi cảm giác bóng dáng của cô giống như đè lên tâm trí mìn