Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

hiểu ra nhiều chuyện. Vốn dĩ em giống như một đứa trẻ bị quấn lấy bởi những phức tạp trong tình cảm, em nhìn không rõ, anh cũng vậy không thấy rõ, cho nên có kỳ vọng. Nhưng bây giờ, tất cả cảm tình cũng đã định. Mà anh cũng thấy rõ chuyện tình cảm của anh và em trước kia, rất đáng tiếc, rất sạch sẽ”.
“Hòa Nhất”. Tôi nhìn hắn, kêu tên của hắn.
“Không cần nhiều lời”, câu nói này bao hàm nhiều ý nghĩa, chúng tôi đều hiểu.
“Hiện tại, mới là lúc anh phải đi”. Hòa Nhất ôm tôi vào trong lòng, nhẹ nhàng ở bên tai tôi nói một câu.
“Đại Khinh, em vĩnh viễn cũng không biết anh yêu em nhiều thế nào”.






Hòa Nhất đi rồi, nói không khổ sở là quá mức giả dối, dù sao trong cuộc sống của tôi hắn là một sự tồn tại không thể phủ nhận. Ngoài hắn ra không một ai trên thế giới này, đối với tôi tình cảm có thể đẹp như thế quỷ quyệt như thế và cũng nồng nàng như thế . Hắn giống như lửa khói, in dấu vào cuộc đời của tôi một bóng dáng rất đặc biệt, rất đặc biệt.
Cha đã không trở lại, tôi cũng không thể chờ đợi như vậy mãi, nên tiếp tục chuẩn bị hành lý đi đến một nơi khác.
Nơi tôi đến lần này là một nông thôn nhỏ, hẻo lánh, dân ở đây không tới 100 gia đình. Trước kia giáo vụ đã từng đến đây hoạt động từ thiện một lần, khích lệ giáo sư đi dạy học, tôi cũng tới đây ở được mấy ngày. Trường học là một khu nhà rách rưới nằm trên đỉnh núi chỉ có một ông hiệu trưởng cùng một gã giáo sư khác cùng chung quản lý công việc của toàn bộ trường học.
Tôi cùng hiệu trưởng coi như cũng có quen biết, nói với ông ấy mình dự tính ở nơi này dạy học một thời gian, ông rất vui vẻ, lập tức dọn dẹp phòng, sắp xếp chỗ ở cho tôi.
Đi một khoảng thời gian cũng quá dài, tôi cần dừng lại, nơi này chính là nơi tôi nghỉ chân.
Duy Nhất rốt cuộc buông tha, nói, “Đại Khinh a Đại Khinh, cậu thật là bướng bỉnh như trâu”.
“Khó trách cả đời cơ khổ”. Tôi cười ha ha ha bổ sung câu tiếp theo của cô.
“Phi phi phi, sinh nhật đừng nói những lời xấu này”. Duy Nhất mê tín.
“Đoạn Hựu Hồng còn làm phiền cậu không?” Tôi hỏi.
“Ừ”. Duy Nhất khẽ hừ một tiếng.
“Duy Nhất, tớ hỏi cậu một câu, thành thật trả lời tớ, những ngày này, cậu thật cảm thấy hắn sửa đổi sao?” Tôi hỏi.
Duy Nhất im lặng hồi lâu mới nói, “Đại Khinh, tớ không bỏ hắn được, nhưng lại không thể tha thứ khi đó hắn buông tay Tĩnh Hạ”.
“Trong lòng cậu vẫn luôn có cái gai sao?” Tôi thở dài, khuyên nhủ. “Duy Nhất, trên thực tế hôn nhân cùng tình cảm cũng có thiếu sót, không thể hoàn mỹ. Có lúc, cậu tha thứ cho người khác cũng là cách để giúp bản thân mình thấy được trời xanh biển rộng”.
Ống nghe bên kia thật lâu không có trả lời, chỉ nghe giọng nho nhỏ của Tĩnh Hạ bi bô tập nói.
Tôi đang muốn cúp điện thoại, Duy Nhất chợt oán giận một câu, “Chính cậu đối với Đường Tống còn chưa xong, vậy mà đi khuyên tớ”.
“Tớ như thế nào chưa xong, không phải để hắn tự do sao?” Tôi nói.
Duy Nhất do dự một hồi, rốt cuộc nói. “Đại Khinh, có chuyện này tớ vẫn chưa nói với cậu, Đường Tống mất tích, sau khi cậu rời đi không bao lâu, hắn cũng mất tích luôn”. (đến đây thì biết ai theo dõi TK rồi nhé *.
“Ừ”. Tôi chỉ nói một chữ như vậy.
“Cậu thật không lo lắng?” Duy Nhất không tin.
“Hắn lớn thế này rồi, có cái gì cần thiết phải lo lắng đây?” Tôi hời hợt.
“Đại Khinh, lời này nếu là trước kia tớ là nhất định sẽ không nói với cậu, nhưng tớ không đành lòng nhìn cậu tiếp tục phiêu bạc. Tớ nói, cậu đi tìm Đường Tống đi, giống như cậu nói, tha thứ hắn, giúp bản thân thấy được trời xanh biển rộng”. Duy Nhất nhẹ giọng nói. “Đại Khinh, cậu đi lâu như vậy, tớ mới tỉnh ngộ, chỉ có hắn có thể cho cậu bình yên”.
“Lo cho bản thân cậu đi”. Tôi cười cúp điện thoại.
Sau khi tan học, học sinh đưa tới một cái bánh sinh nhật nhỏ, phía trên để một ít dâu tây, tươi ướt át. Tôi lôi rượu nước mơ dưới sàng ra, vừa ăn bánh vừa uống rượu. Tửu lượng không tệ, nhưng tôi uống nhiều, nên có chút say.
Hiện tại khi say tôi sẽ nhớ tới Tần Lệ, nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng liền bắt đầu khó chịu. Thật sự là không chịu nổi, liền đứng dậy đi ra bên ngoài dạo một chút, hóng gió một chút để bay bớt mùi rượu.
Lúc ra cửa trời đã tối đen, tôi lâng lâng đi trên sườn núi, cảm giác dưới chân giống như giẫm lên hoa, mà cảnh vật ở trước mặt cũng lay động không ít. Bỗng nhiên, trượt chân, cả người lăng xuống sườn dốc. Thời điểm ngàn cân treo sợ tóc, một đôi bàn tay kéo tôi lại, cố gắng bám chặt lên đất bằng phẳng.
Giữa lúc trời đất quay cuồng, tôi ngửi thấy mùi hương rất quen thuộc, mùi ngô đồng mát mẻ cùng với bạch xạ hương bí ẩn của Mỹ.
Mùi hương đặc biệt này, chỉ có trên thân và hơi thở của người kia.
Trong nháy mắt, thời gian quay ngược, tôi trở về bên cạnh vườn hoa, bóng dáng cao lớn khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông đang ôm tôi, muốn tôi gả cho hắn.
Tôi đẩy hắn ra, ngồi chồm hổm trên mặt đất, thừa dịp cảm giác say, khóc đến nước mắt đầm đìa.
Tôi chưa bao giờ luống cuống ở trước mặt của hắn như thế, từ trước đến nay, tôi là ngườ