Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1697 lượt.
Tôi khuyên.
“Là tớ không bỏ được hắn, nhưng trong lòng luôn có cái gai”. Duy Nhất rũ mắt. “Mỗi lần nghĩ tới hắn từng bỏ rơi Tĩnh Hạ, tớ liền hận không được gặm xương của hắn”.
“Không phải loài người được tiến hóa từ sinh vật sao, chúng ta ai cũng sẽ phạm sai lầm. Không có bất kỳ đoạn tình cảm nào là hoàn mỹ không tỳ vết, Romeo buổi sáng yêu Rosalind, buổi chiều liền nhòm lên Juliet, không như thế thì làm sao lưu danh muôn đời, mọi người ai cũng đều biết đến đoạn tình yêu đẹp đó? Duy Nhất, yêu chính là tha thứ”. Tôi nói.
“Cậu không phải là rất ghét Đoạn Hựu Hồng sao? Tại sao lại bắt đầu nói giúp hắn rồi hả?” Duy nhất hỏi.
“Tớ ghét hắn, nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, nhìn cũng hiểu, cậu chỉ yêu một mình hắn, hạnh phúc của cậu chỉ có thể từ hắn”. Tôi nói.
“Biết không? Tớ ghét nhất cậu nói lời thật lòng”. Duy Nhất u oán.
“Sau khi tiếp thu ý kiến của cậu, hắn cũng biết hắn sai lầm, sau đó gắng mà chỉnh sửa hắn, dần dần hắn sẽ thay đổi thôi”. Tôi khuyên.
“Vậy còn cậu? Cũng sẽ tha thứ Đường Tống chứ?” Duy Nhất hỏi.
“Phải đem vấn đề cụ thể ra mà phân tích”. Tớ nói.
“Ý tớ là, đừng để ý đến hắn, ở chỗ này tìm đàn ông khỏe mạnh, đẹp trai”. Duy nhất bắt đầu chảy nước miếng rồi.
Chờ Duy Nhất nghỉ ngơi và thích nghi với môi trường mới, hai chúng tôi tổ chức thành một nhóm, lại bắt đầu gieo họa cho nam đồng bào Tây Tạng. Đoán chừng Duy Nhất ở nhà một năm chăm con, bản tính đè nén quá lâu, vừa đánh hơi thấy đàn ông đoan chính liền dằn không được. Tuy nói Duy Nhất khuôn mặt nhỏ bé rất chuẩn, nhưng ánh mắt kia quá lộ liễu rồi, nam đồng bào có tặc tâm không có tặc đảm, cũng không dám đến gần, sợ hai chúng tôi dùng sắc dụ bọn họ buôn bán nội tạng người.
Tôi cau mày, nói “Nếu tiếp tục như vậy, đừng nói hoa đào, ngay cả hoa cúc cũng bị cậu tiêu diệt”.
“Có thể diệt đều là hạng người hời hợt, chết không đáng tiếc”. Duy Nhất mạnh miệng.
Nếu không có trai đẹp, thì có thức ăn ngon cũng tốt, bột mì, trà sữa, rượu lúa mì, thị bò hong gió, lưỡi bò chưng, mọi thứ đều đem ra, tôi đoán chừng lại có không ít trai đẹp bị tướng ăn của chúng tôi dọa rồi. Sau khi ăn xong liền bắt đầu đi tham quan, hôm nay quyết định đi thăm cung điện Potala, Duy Nhất nghe một hướng dẫn viên du lịch bên cạnh ca tụng cung điện này là nơi chứng kiến tình yêu của Tùng Tán Kiền Bố cùng Văn Thành công chúa, lại lập tức bắt đầu châm chọc, nói hai người kia căn bản chính là hôn nhân chính trị, cả hai đều không có tình yêu, nếu không vì sao sinh hoạt lâu như thế mà ngay cả con cái cũng không có?
“Người ta là công chúa nói không chừng là muốn kiềm chế? Cậu xem tớ cùng Đường Tống sống với nhau thời gian dài như vậy cũng không có con thì sao?” Tôi nói.
Tôi lắc đầu một cái.
“Còn muốn tìm kiếm chính mình?” Duy Nhất cau mày. “Tớ nói Đại Khinh này, muốn tìm lại chính mình không nhất thiết phải dựa hết vào du lịch là có thể thành công, cậu nhất định phải trở về với cuộc sống, trở về với bạn bè”.
Lời nói của Duy Nhất làm cho tôi xúc động rất lớn, đúng vậy, cuối cùng tôi vẫn phải trở về cuộc sống, đây chẳng qua là vấn đề thời gian.
Buổi tối hôm đó, tôi dùng điện thoại của khách sạn gọi cho Đường Tống– lúc rời đi, hắn đưa cho tôi số điện thoại của hắn, nói nếu như muốn tìm hắn thì gọi số này, bất luận sớm tối, hắn cũng sẽ nghe – đây là số điện thoại chỉ thuộc về một mình tôi.
Tôi gọi, nhưng bên kia, chỉ có một giọng nói lạnh băng của người phụ nữ – “Thật xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”.
Thật ra thì, nếu gọi cũng không biết sẽ nói gì, có lẽ chỉ muốn nghe giọng nói của hắn một chút.
Thở dài, đặt điện thoại xuống, cũng bỏ luôn ý định gọi điện thoại cho hắn.
Tối hôm đó, tôi không thể gọi cho Đường Tống, nhưng ngày hôm sau, Duy Nhất lại nhận được điện thoại của bà ngoại tôi – kêu tôi trở về một chuyến.
Mẹ bệnh nặng.
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng yếu ớt như thế này của mẹ, ở trong lòng tôi, bà là hoàn mỹ ưu nhã cứng rắn lạnh như băng, vì vậy ở bệnh viện nhìn thấy bà gầy chỉ còn xương bọc da thì tâm tình của tôi phức tạp khó có thể tưởng tượng.
Bà nằm ở trên giường bệnh, thần trí đã lâm vào trạng thái hôn mê, mà trên người của bà, chen vào rất nhiều cái ống, cả người gầy như bộ xương.
Ung thư vú thời kỳ cuối, khi phát hiện mẹ đã suy kiệt không còn chút sức lực nào, mẹ cũng cự tuyệt trị liệu.
Ông Bà Ngoại cũng già đi rất nhiều, một năm qua này, xảy ra rất nhiều chuyện. Nhìn bọn họ đầu đầy tóc bạc, tôi bắt đầu ý thức được mình quá ích kỷ.
“Mẹ con, nó bị bệnh nhưng không nói với ai hết, cứ như vậy mà gắng gượng, nó một lòng muốn chết sớm”. Bà ngoại nhắm mắt lại, cổ họng nghẹn ngào.
Bà ngoại cả đời trải qua rất nhiều chuyện, coi như kiên cường, nếu là người khác, đoán chừng đã chống đỡ không nổi.
“Con hiểu, Tần Lệ chết đi, là một đả kích quá lớn đối với bà, bà mất đi mục tiêu sống, sinh mạng cũng suy sụp ngay sau đó”.
Nhìn dung nhan bị tâm ma hành hạ của bà, trong lòng tôi vô cùng phức tạp, tôi