XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ồn Ào Nhỏ

Ồn Ào Nhỏ

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.

lại để tâm đến Phạm Vận, tại sao cô phải giả mang thai.
Tần Khinh không làm sai bất cứ chuyện gì, trừ yêu tôi.
Tôi thật sự không xứng đáng với tình yêu của cô.
Tôi cho rằng mình đối với cô đã rất tốt, nhưng không ngờ, cô lại có thể âm thầm cho tôi tình cảm mãnh liệt nư vậy.
“Tần Khinh, chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa có được hay không, quên quá khứ, quên tất cả, cho anh thêm một cơ hội” Trong giây phút đó, tôi chỉ có một thỉnh cầu duy nhất.
Chúng tôi ôm nhau thật chặt, kịch liệt làm....... Chuyện yêu.
Sáng sớm hôm sau, cô ra đi, chỉ để lại một quả Belle.
Cô từ bỏ đoạn hôn nhân này, cô đối với tôi hoàn toàn thất vọng.
Tôi một mình ngồi trong phòng đợi cô gần nữa tháng, ở đây, khắp nới đều có dấu vết của cô. Cũng không phải là không muốn đi tìm cô, chỉ là tôi sợ, sợ mình tổn thương cô quá sâu, sợ cô không còn tình cảm gì với tôi, sợ cô sẽ không trở về.
Sau đó, tôi nhìn thấy nhật ký của cô, nhật ký rất dầy đến mấy quyển, trước kia tôi lại không phát hiện. Trong nhật ký, phần lớn cô ghi lại chuyện về tôi, lúc tôi đọc diễn văn ở trên đài, khi tôi cứu cô ở bậc thang, hay chuyện cô nhặt được ví tiền của tôi. . . . . .
Lục lại trí nhớ, tôi trở lại lúc học ở trường cấp 3, nhìn thấy cô bé kia, cô bé đó luôn yên lặng ở một bên nhìn tôi.
Tôi hiểu rõ, mình thật may mắn, vì được cô yêu sâu đậm như vậy
Càng thêm hiểu rõ, mình thật thất bại, bởi vì để cho cô cứ như vậy rời đi.
Phạm Vận tới tìm tôi, cô nói muốn đi Anh Quốc, cô hối hận vì mình đã phá hỏng mọi chuyện, cô nghe nói Tần Khinh đã rời đi, liền tới thăm tôi, hỏi một lần cuối cùng tôi và cô ấy có thể trở về như trước kia không?
Tôi cự tuyệt cô, có thể đời này tôi thiếu Phạm Vận rất nhiều. Quá khứ tốt đẹp, nhưng đã là quá khứ, cũng chỉ là một hồi ức mà thôi.
Phạm Vận đi, cô nói, cả đời này, sẽ không bao giờ gặp lại tôi.
Tôi có lỗi với cô, cho nên tôi không thể để mình tiếp tục phạm sai lầm. Tôi quyết định đi tìm Tần Khinh, tôi không muốn mình hối hận, tôi sẽ không từ bỏ cô.
Tần Khinh đi du lịch, cô đi rất nhiều nơi, không chút phấn son, tinh khiết như nước, lúc này cô đẹp hơn so với bất cứ lúc nào. Nhưng tôi không thể đến gần nhìn cô, chỉ có thể ở phía sau âm thầm bảo vệ cô.
Giúp cô lấy lại ví tiền, vì cô đánh với tên tặc xe, thậm chí thấy Hòa Nhất vào phòng cô liền giả danh báo cảnh sát. Cuối cùng cô ở thôn nhỏ trong núi, tôi cũng vậy đi theo, nhờ những người trong thôn giữ bí mật cho tôi.
Nhưng cuối cùng, cô cũng phát hiện.
Cô muốn tôi đi, chỉ là, tôi làm sao có thề đi được.
Tần Khinh, em đã đi vào trái tim của anh, anh muốn kéo em ra, nhưng trái tim này, bị tàn phế mất rồi.






Ngày thứ hai vừa tỉnh lại, tôi biết ngay những ngày yên tĩnh của mình đã kết thúc – Vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy vô số thôn dân đứng bên ngoài tường rào củ kỹ chờ xem náo nhiệt. Đừng nói là thân thể khỏe mạnh, ngay cả người già yếu cũng chạy tới tham gia.
Nhìn đám người đông kịt kéo đến đây, tôi nhìn tường rảo củ kỹ yếu ớt cảm thấy vô cùng sùng bái.
Thấy tôi mở cửa, trên mặt mọi người ai cũng đều lộ ra một loại vui mừng– Một bà bác bị rụng hết mấy cái răng chống gậy rung rẩy mà nói, cháu gái, tối hôm qua ngủ cùng giường với Tiểu Đường có thấy thoải mái không!
Vẻ mặt cứng ngắc của tôi cố nặn ra một nụ cười, sau đó từ từ lui về sau, nhìn Đường Tống nói, chuyện do anh gây ra, tự mình giải quyết đi!
Đường Tống rất là hợp tác, hắn bây giờ giống như một Tiểu Bạch Thỏ, bề ngoài đặc biệt thuần khiết, tư thái đặc biệt ngoan ngoãn. Nhưng nói thật, ngay cả tôi cũng không nắm được tâm tư của hắn sâu cạn thế nào.
“Bởi vì anh ở đây, cho nên em muốn đi sao?” Đường Tống tiếp tục hỏi.
“Nếu như em trả lời đúng, vậy anh có thể rời đi không, trả lại thời gian thanh tĩnh cho em?” Tôi để đũa xuống, hỏi ngược lại.
Đường Tống không nói.
Tôi thở dài, nói, “Đã như vậy, anh còn hỏi làm gì? Đường Tống, em sợ nhất chính là hy vọng để rồi thất vọng, cho nên không muốn cho người khác hy vọng”.
Đường Tống vẫn im lặng.
Sau khi ăn xong, tôi chỉ huy hắn đem chén bưng đi rửa, thừa dịp đó chạy đi vẩy nước lạnh vào mặt. Khi trở về phát hiện hắn đang mắc màn, trải giường chiếu, trên cánh tay, trên cổ, nổi rất nhiều những mụn đỏ nhỏ – Mùa hè này đặc biệt rất nhiều muỗi, diệt muỗi cũng vô dụng, chỉ có thể dùng màn, nhưng những ngày này Đường Tống đều ngủ sàn nhà, tất nhiên phải bị muỗi đốt.
“Anh về nhà đi, trên đất không có màn, em không muốn sáng sớm ngày mai tỉnh lại phát hiện anh bị muỗi đốt đến khô máu”. Tôi khuyên nói.
“Không có sao, anh không sợ muỗi”. Tuy là nói như vậy, nhưng Đường Tống lại lộ ra ánh mắt Tiểu Bạch Thỏ đó nhìn tôi.
“Tối nay anh phải trở về”. Tôi ra lệnh.
“Anh thật sự không có sao”. Đường Tống vẫn còn mạnh miệng.
“Anh phải trở về”. Tôi nói, tôi thật không muốn Đường Tống trở thành bữa tiệc lớn cho những con muỗi đó.
“Nếu không, hôm nay anh tạm thời ngủ với em?” Đường Tống hỏi, vẻ mặt kia đặc biệt thuần khiết.
“Hôm nay, a