Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.
sạch.”
Nghe thấy anh nói vậy, Ngụy Đồng mới phát hiện sau tay trái của mình bị trầy xước, máu vẫn còn dính lại trên miệng vết thương, từng vệt đỏ sẫm.
“Chỉ là bị thương nhẹ thôi, tôi không sao!”
“Đi tắm!” Anh trực tiếp ra lệnh, thấy đôi mắt cô nhìn anh khó chịu, anh nhoẻn miệng nói, “Trên người em còn có chỗ nào tôi chưa nhìn thấy sao?”
Ngụy Đồng đỏ mặt, cúi đầu lẩm bẩm chửi vài câu, cầm lấy đồ đi vào phòng tắm.
Mắt Nhìn Đàn Ông
Phòng tắm đàn ông rất sạch sẽ, chỉ có đồ dùng của nam giới.
Nguy Đồng tắm xong đi ra ngoài, anh đang ngồi làm việc trên ghế sô-pha. Trên bàn trà có đặt một tách cafe uống dở, bên cạnh là mấy bộ giấy tờ. Anh đã thay bộ đồ ở nhà màu tàn thuốc, càng nổi bật lên làn da trắng của anh, nho nhã ngồi ở đó, giống như một bức tranh tự nhiên hài hòa buổi chiều xuân.
Nghe thấy có tiếng bước chân, anh ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên người cô một lúc lâu.…
Nguy Đồng kéo cổ áo, ý bảo mình đã tắm xong rồi, chỉ là không rõ đồng chí Lục Lộ đem quần áo đến từ lúc nào.
Anh hơi nheo mắt, khóe môi lại tựa như cong lên, "Cười nhạo em có lợi gì cho tôi?"
Lại là giọng điệu bình tĩnh tự nhiên ấy, người này hình như trước giờ không biết mùi vị thất bại là gì. Nguy Đồng quay đầu muốn đứng dậy, quên mất tay mình còn đang bị anh nắm, người không đứng vững, tay của đối phương chỉ kéo nhẹ, cô cứ như vậy bị túm lại, ngã vào lòng anh.
Hơi thở đàn ông khoan khoái thanh nhã sạch sẽ, nhẹ nhàng ùa đến, cô đẩy ngực anh muốn đứng lên, cánh tay anh lại bám chặt, ôm trọn lưng cô, ôm cô vào lòng.
"Ngoan, cứ như vậy một lát." Tiếng nói hơi trầm hấp dẫn từ bên tai truyền đến, hơi thở của anh lay động từng sợi tóc bên tai cô, ngứa tê dại. Ngữ khí và tư thế thân mật như vậy khiến tim cô bất giác đạp nhanh, muốn dùng lực thoát khỏi, rồi lại nghe thấy anh nói tiếp, "So với quá khứ năm năm trước, cái ôm này có là gì. Nghe lời đi, bây giờ em cần thả lỏng người, cứ như vậy, đừng cử động." Anh nhẹ nhàng chải mái tóc ướt trên lưng cô, dựa vào sô-pha, ôm cô chặt hơn.
Mặt cô dựa sát vào ngực anh, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở phập phồng cùng tiếng tim đập trong lồng ngực, ấm áp mạnh mẽ.
Quả thật cô cần một cái ôm để dựa vào, nhưng đối tượng nghĩ thế nào cũng không nên là anh.
Cảm giác cô vẫn muốn trốn thoát, đôi lông mày dài của người đàn ông hạ xuống mấy phân, dường như thở dài, âm thanh nghe như bình thản, lại mang theo tính chấn động vang lên bên tai cô, "Nguy Đồng, em định khi nào
Thì chịu trách nhiệm với tôi?”
****
Lời của sếp lớn Lăng quả khiến người ta sợ hãi, chỉ ngắn gọn mười chữ liền trấn án thành công cô.
Những câu tiếp theo của anh, câu sau chấn động hơn câu trước.
“Buổi tối năm năm trước, thực ra tôi chỉ định đưa một cô gái vừa uống say vừa không biết nhà ở đâu vào phòng khách sạn nghỉ. Kết quả…”
“Đừng đùa nữa Lăng tổng, anh là đàn ông mà!” Cô gái trong lòng anh ngước đầu lên, đối diện với ánh mắt thanh đạm của anh.
Người đàn ông nắm lấy tay cô, mở những ngón tay đang nắm ra, vuốt qua từng đầu ngón tay cô, “Có phải em quá xem thường thân thể của mình không?”
“…” Ngụy Đồng kinh hãi.
“Ngụy Đồng, tối đó tôi bị đấm không ít đâu.”
“…” Cô tiếp tục kinh hãi.
“Em hãy nhớ lại chuyện hôm đó đi, sau đó nói cho tôi, chuẩn bị chịu trách nhiệm thế nào với tôi?” Thần thái người đàn ông bình thản, giống như đang nói chuyện của người khác…
Ngụy Đồng ngây ra rất lâu, mãi sau mới tỉnh lại sau cái “sự thật” đột nhiên đến đó. Cô ngây ngốc a một tiếng, sau đó tìm được một cớ nói: “Nếu là tôi cưỡng bức anh, vậy tại sao anh không đợi tôi tỉnh lại rồi bắt tôi chịu trách nhiệm ngay tại đó? Tại sao trời chưa sáng đã một mình lén lút chạy mất?”
“Sau đó tôi có quay lại, nhưng em đã không còn ở đó nữa.” Anh xoa mặt cô. “Không nhìn thấy tờ giấy tôi để lại cho em ư?”
“Hả?” Cô lại bị chấn động “Tờ giấy gì cơ. Tôi không nhìn thấy. Trong đó viết gì vậy?”
Ánh mắt anh ngưng lại, một lúc sau mới từ từ nói, “Không nhìn thấy thì thôi, dù sao đều là chuyện đã qua. Nghĩ kỹ sẽ chịu trách nhiệm thế nào rồi hãy đến nói với tôi.”
Sự thật chó gặm này thật sự khiến Ngụy Đồng mụ mị.
Thời gian sau đó, cô luôn nhớ tới tối đó mình đã chủ động đến làm quen dụ dỗ thế nào, bám lấy anh lên phòng khách sạn thế nào, đè ngã ngấu nghiến ăn thịt anh như thế nào, cưỡng ép tiến hành chuyện xấu xa đó ra sao?
Đáng tiếc, trong đầu cô vẫn chỉ là một bức tranh mơ hồ.
Cô chăm chú suy nghĩ, Lục Lộ đến từ lúc nào cũng không phát hiện ra. Cho đến khi nghe thấy Lăng Thái dặn thay quần áo xong hay ra ngoài, mới để ý đến một vấn đề.
Chịu trách nhiệm với anh ta? Năm năm trước, anh là một người đàn ông hai mươi sáu tuổi bình thường, cho dù bị phụ nữ đè ngã thì sao chứ? Nói cho cùng cũng là anh được lợi.
Nghe xong câu này của cô, người đàn ông đang chậm rãi mặc áo vest nhìn cô rất lâu.
Ánh mắt sâu thẳm khó đoán ấy khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Anh đi tới, khẽ cúi người, hôn lên má cô, “Rất tốt, xem ra c