Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

húng ta đã nói đến điểm chính rồi.”
Ngụy Đồng: “…”
***
Chiếc S5000 lướt đi bình ổn trên đường.
Trong xe bật nhạc đồng quê nước Mỹ mà anh thích, giai điệu nhẹ nhàng nhưng không thể xoa dịu tâm trạng bực bội của cô.
Đánh cược sau khi uống rượu quả là chuyện không hay, năm đó cô là thiếu nữ bất lương, cô chỉ điên một lần, kết quả phiền phức hẹn giờ suốt năm năm, đến giờ phát hiện ra mới nổ.
Cô có nên tin lời anh không?
Nếu tin thì phải chịu trách nhiệm thế nào?
Trong khi cô chìm đắm trong các câu hỏi, chiếc xe đã dừng trước một câu lạc bộ.
Câu lạc bộ này nằm ở ven thành phố, mới nhìn qua thì không xa hoa lắm, nhưng chỉ cần nhìn những chiếc xe dừng trước cửa câu lạc bộ đã có thể đoán ra những vị khách ở đây không tầm thường.
Nếu đem ra so sánh, chiếc S5000 của Lăng Thái rõ ràng rất bình thường.
Ngụy Đồng không thể nhớ đến một chuyện đau đầu khác, chi phí sửa chiếc Bantley.
Sau khi ngồi vào phòng, anh đây menu đến trước mặt cô như thường lệ, để cô tự xem, muốn ăn gì thì gọi. Cô nhìn giá, ngụm trà mắc nghẹn trong họng. Còn đắt hơn cả nhà hàng lẩu hải sản ở thành phố S trước đây. Đây có phải đồ ăn cho người không? Chẳng lẽ toàn vàng bạc châu báu?
“Lăng tổng, tôi…”
“Lăng Thái.” Anh sửa lại.
“…?”
Ánh mắt của anh chuyển từ một nhân viên đang cúi người cung kính nói chuyện bên cạnh sang cô, con ngươi đen láy thâm u, “Gọi là Lăng Thái.”
“Lăng…Lăng tổng…” Cô không gọi được, đột nhiên bảo cô đổi xưng hô, thật là kì quái!
“Lăng Thái.” Anh xoay hẳn người lại, hơi thở nhẹ nhưng lại nghiêm nghị.
“Lăng…”
“Lăng Thái.”
“Lăng…”
“Tiếp đi.”
Ngụy Đồng nổi đóa, lớn như vậy rồi còn bị người khác ép gọi tên.
“Lăng Thái, Lăng Thái, Lăng Thái! Mẹ kiếp. Được chưa!”
Khí thế bất ngờ ấy khiến cô nhân viên bên cạnh lạnh người lo lắng thay cô. Số lần sếp của Lăng Thị đến câu lạc bộ này không nhiều, nhưng theo quan sát của cô, anh không phải người đàn ông có tính khí bên ngoài tốt. Gương mặt đẹp đẽ đó nhìn nho nhã dịu dàng, nhưng không ai dám hỗn xược một câu trước mặt anh. Một là vì anh ít nói, hai là vì tính nghiêm nghị của anh.
Nhưng hôm nay cô lại phát hiện ra một chuyện đáng kinh ngạc.
Nghe câu nói vô lễ đó của cô gái, sếp lớn Lăng lại từ từ nhếch khóe môi, “Không cần gọi nhiều như vậy. Ngoan, đợi ăn cơm xong, dẫn em đi xem phim.”
Ngụy Đồng: “…” Người kinh ngạc không chỉ có mình cô nhân viên.






Dẫm Lên Vết Xe Đổ
Khi bữa tối sắp kết thúc thì Lục Lộ gọi điện thoại tới. Thấy Lăng Thái hình như có việc cần phải giải quyết, Nguy Đồng vội tỏ ý có thể tự về nhà.
Anh không nói gì, nhưng sau đó vẫn đưa cô về đến khu phố cũ gần nhà.
Thứ hai đi làm, vì chiếc Bentley vẫn còn đang bảo dưỡng, nên Nguy Đồng đến thẳng công ty luôn. Trước buổi họp, cô đang đi trên hành lang thì nhìn thấy Lăng Lạc An cũng đang tiến về phía phòng họp. Cô không muôn vào đó chuốc bực mình, nên đưa hồ sơ mà Lục Lộ giao cho cô cho một vị giám đốc bộ phận khác cũng chuẩn bị vào họp. Sau đó lập tức trở về tầng thứ ba mươi, cô co người ngồi trên sô-pha chơi game trên điện thoại, ngay cả ánh mắt khó hiểu của Lăng Thái nhìn cô khi anh trở về từ cuộc họp, cô cũng chẳng buồn bận tâm.
Kết quả là sau bữa tối ngày hôm đó, Lăng Thái quả thật đã đưa cô tới rạp chiếu phim, còn mua cho cô một xuất bắp rang bơ cỡ lớn và cả một ly kem Haagen-Dazs nữa.
Cô lại gọi thêm bốn ly rượu nữa, xếp thành một hàng ngang trên bàn. Thật ra không phải cô thật sự muốn thi uống rượu với Lăng Thái, chẳng qua là cô biết anh thích sự yên tĩnh, nên mới cố ý muốn chọc anh tức giận.
Dù gì thì trinh tiết lẫn tiền bạc cô đều nợ anh, chẳng còn gì để mất, cùng lắm là anh điên lên đuổi việc cô, thế là xong.
Nhưng kết quả hoàn toàn ngược lại, sức chịu đựng của anh tốt hơn cô tưởng rất nhiều, qua ba vòng ượu, cô vừa chóng mặt lại buồn vệ sinh, liền đập bàn lao thẳng về hướng toilet. Khi trở ra thì thấy cầu thang chật kín người, cô bèn rẽ sang một hướng hành lang khác. Hai bên phía hành lang này đều là các phòng kín, thường thì những người vào phòng kín đều đi thành từng nhóm hoặc hai người.
Một nhóm người thì là đến quậy, còn hai người đến để "tâm sự".
Khi tới gần cầu thang, bỗng cô nhìn thấy từ đằng xa, bóng dáng một đôi nam nữ đang tiến lại gần.
Cô gái ăn mặc mát mẻ như một con bạch tuộc dính chặt lấy chàng trai, thoạt nhìn cũng có vài phần nhan sắc. Chàng trai có gương mặt vô cùng thanh tú, đôi mắt đào hoa, nụ cười đẹp như sương mai.
Nguy Đồng sững người, thật là xui xẻo, lại là Lăng Lạc An.
***
Nguy Đồng từng nói với Lăng Lạc An, cứ gặp lần nào là đánh lần đó, nhưng anh thật may mắn, chỗ cô đứng khuất trong bóng tối, trước khi anh nhìn thấy cô thì cánh cửa căn phòng kín kia đã khép lại. Nguy Đồng vốn đang cố gắng kiềm chế cơn giận, nhưng cô gái ẻo lả kia vô duyên vô cớ lại hỏi anh về người yêu cũ, và anh lại càng đáng chết hơn khi trả lời rằng: Chỉ là một cô gái bảo thủ, nhạt nhẽo, đã bỏ rồi!
Cùng lúc cánh cửa căn phòng