watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Ông Chủ Quan Tâm Thêm Chút Đi

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 134725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/725 lượt.

ôi có thể nếm thử là gì không?”
Liêu Bắc Bắc chậm rãi lắc đầu, chỉ biết là tay của anh rất nóng.
Đường Diệp Trạch nhìn chăm chú vào gương mặt của cô, trở về chỗ cũ cười một tiếng: “Dâu tây. . . . . .”
“Vị dâu tây sao? Rất bình thường a, nếu như có thể chữa hết, tôi sẽ mua tất cả các vị kem cho anh.” Liêu Bắc Bắc thân là người ngoài mà còn cảm thấy kích động như vậy, còn anh thì cười cái gì đây?
“Bản thân của dâu tây cũng không có gì là đặc biệt, chẳng qua đó là một giai đoạn đặc biệt, cô có thể không hiểu được.” Đường Diệp Trạch mỉm cười không hé răng. Trong một tháng khi anh sốt cao không lùi lần đó, anh chỉ nhớ rõ nhất là mùi vị kẹo ngọt dâu tây. Anh dĩ nhiên cũng không nghĩ đến, vị ngọt này, sau mười năm lại trở thành mùi vị vĩnh hằng trong lòng của anh.
Liêu Bắc Bắc suy nghĩ một chút, muốn nói lại thôi, không trách được Đường Diệp Trạch đối với thức ăn cũng không có ý kiến gì. Nhưng thường là, nếu không cảm thấy được mùi vị thật đúng là bi kịch nha, cho nên cô sẽ nghĩ hết mọi biện pháp khuyến khích trị liệu , không cần sốt ruột , từ từ rồi cũng sẽ đến.
Nghĩ như vậy, cô liền chạy vào phòng bếp rửa sạch một quả táo, vừa gặm quả táo vừa ngồi xếp bằng ở bên cạnh bàn trà, cúi đầu chú ý tới cái hộp quyên tiền được đặt ở tầng dưới cùng của bàn trà, lạch cạch, quả táo rớt lên trên mặt thảm, cô cẩn thận từng chút nâng hộp quyên tiền lên xem xét , chậc chậc, giấy hồng dán dính bằng phẳng, chữ viết ưu mỹ, tuyệt đối là chuyên nghiệp .
“Anh anh. . . . . . đừng có khéo tay như vậy có được hay không?” Liêu Bắc Bắc liếc về phía ngón tay xinh đẹp thon dài của anh, hâm mộ đố kỵ oán hận.
Đường Diệp Trạch cười trừ, ngồi đối diện với cô, học theo bộ dạng Liêu Bắc Bắc cắt giấy thành hình vuông, nhưng động tác của Liêu Bắc Bắc rất nhanh, anh nhìn thấy không rõ bước: “Dạy tôi gấp giấy được không, cái này tôi không biết.”
Liêu Bắc Bắc nhìn chăm chú anh một lát, nhìn thấy thái độ coi như khiêm nhường của anh, thì chuyển đến vị trí bên cạnh anh, linh quang chợt lóe, vì biểu hiện mình không phải là phế vật, quyết định từng bước từng bước dạy anh gấp giấy thủ công, gấp hoa hồng tương đối phức tạp.
Đường Diệp Trạch nghiêm túc học tập, mặc dù anh tận lực, nhưng đối với loại giấy gấp này không có nghiên cứu anh quả thật có chút lực bất tòng tâm, mà Liêu Bắc Bắc rốt cục đợi đến cơ hội “Tiểu nhân đắc chí”, cười nhạo anh là Đại ngu ngốc, Đường Diệp Trạch chỉ nhún vai cam chịu.
Một giờ sau, Liêu Bắc Bắc ôm lấy cái hòm quyên tiền, đồng thời chỉ huy Đường Diệp Trạch vận chuyển cái rương trang trí bằng giấy hoa hồng, rồi sau đó, hai người cười cười nói nói đi tới bãi đậu xe.
Liêu Bắc Bắc không muốn để cho các đồng nghiệp biết quan hệ giữa cô cùng anh, cho nên vì tránh khỏi lời đồn đại nhảm nhí, cô đã ở trên đường nói điện thoại với Phan Hiểu Bác, muốn mượn cái bàn của Phan Hiểu Bác để sắp xếp.
Phan Hiểu Bác dĩ nhiên là đáp ứng, thứ nhất, khiến cho bạn gái vui vẻ; thứ hai, ở trước cửa công ty giải trí Đường thị có thể quyên tiền vào hòm vừa lúc thể hiện ra bổn công ty đối với sự nghiệp giáo dục rất coi trọng, do đó tạo nên hình tượng tốt đẹp, nhất cử lưỡng tiện.
Rất nhanh, bọn họ liền đi tới thị trấn.
Liêu Bắc Bắc xuyên qua cửa sổ xe một cái, liền thấy được Phan Hiểu Bác đang ở trước cửa chờ, cô kéo xuống tấm kính thủy tinh, ngượng ngùng ngoắt ngoắt tay.
Phan Hiểu Bác giơ lên một tay đáp lại, vừa chú ý tới Đường Diệp Trạch, nụ cười lập tức cứng lại ở khóe miệng. Đường đường là một Tổng giám lại tự mình lái xe đưa nữ công nhân viên vào thành phố, nếu như không phải là có ý đồ khác, chuyện này có thể tin được sao?
Cho nên, khi xe dừng lại hẳn, Phan Hiểu Bác liền chặn ngang mở cửa xe dìu Liêu Bắc Bắc xuống xe . Liêu Bắc Bắc thì không nghĩ nhiều, cười híp mắt xoay người dặn dò Đường Diệp Trạch: “Anh đi tìm chỗ dừng xe đi, tôi đi mở tiệc trước.”
Đường Diệp Trạch đáp một tiếng, liếc Phan Hiểu Bác một cái, quay lại hướng khác, nghênh ngang rời đi.
Phan Hiểu Bác nhìn chăm chú vào bóng lưng của Liêu Bắc Bắc, sau mười giây đồng hồ, hai mươi giây đồng hồ. . . . . . Bản thân anh muốn nhìn xem chừng nào cô ấy không còn nhìn theo phương hướng của chiếc xe nữa.
Liêu Bắc Bắc thấy Đường Diệp Trạch đã dừng xe lại, cô lúc này mới chịu xoay đầu lại, lại không nghĩ rằng Phan Hiểu Bác cùng mình khoảng cách gần như vậy, vung đuôi tóc được cột thành đuôi ngựa của mình vào mắt của Phan Hiểu Bác. Phan Hiểu Bác phản xạ có điều kiện liền che mắt lại, Liêu Bắc Bắc kêu một tiếng để thùng giấy xuống, cúi người xin lỗi: “Thật xin lỗi, em thật không cẩn thận . . . . . .”
Phan Hiểu Bác vốn định nói không có chuyện gì, nhưng vừa nâng đôi con ngươi lên, vừa vặn phát hiện Đường Diệp Trạch đang hướng về phía bọn họ đi tới, cho nên anh ôi một tiếng, khom người đến gần khuôn mặt của Liêu Bắc Bắc , thống khổ nói: “Em giúp anh thổi một chút liền hết đau. . . . . .”
“A, được.” Liêu Bắc Bắc không suy nghĩ nhiều, kiễng mủi chân, cẩn thận từng chút giúp anh thổi vào mắt.
Phan Hiểu Bác không cô phụ nghành nghề của bản t