Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/721 lượt.
hân, anh điều chỉnh thử đến ” góc độ tốt nhất ” , đồng thời hưởng thụ động tác “Trị liệu” của Liêu Bắc Bắc, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, từ góc độ của Đường Diệp Trạch nhìn sang, vừa vặn sẽ nhìn thấy Liêu Bắc Bắc hôn lên mặt của anh.
Quả nhiên, một màn này rơi vào trong mắt của Đường Diệp Trạch, anh thả chậm cước bộ, thong thả dời tầm mắt đi, đeo kính râm lên.
Có tiền quyên tiền, không có tiền quyên ông chủ.
“Đường Diệp Trạch? Tiểu Trạch. . . . . .” Phạm Phỉ nhanh chóng hô ngừng xe, thật ra thì cô không cần hoài nghi, bởi vì khí chất vốn xuất chúng của Đường Diệp Trạch, cho dù nơi này là thị trấn nhỏ cổ xưa nhưng đôi mắt của nam nhân này tuyệt đối vẫn sáng.
Đường Diệp Trạch nghe thấy tiếng nhìn lại, đợi sau khi nhìn thấy rõ người đã chạy đến phía sau anh, anh gở kính râm xuống, chỉ đi ba bước, nương theo một trận mùi thơm ngào ngạt, Phạm Phỉ ôm lấy người trước mặt, liền ôm cổ của anh.
“Ha ha, anh không phải đang ngạc nhiên vì sao em lại mau chóng đến Vạn Điệp Thành này có phải không?” Phạm Phỉ ôm chặt Đường Diệp Trạch, như con mèo nhỏ chà chà lên ngực của anh.
“Đúng vậy, em ngồi cái gì tới đây?” Đường Diệp Trạch đúng là đang suy tư cái vấn đề này, xe lửa ở đây không phổ biến, máy bay càng không có, cho dù tốc độ có mau hơn nữa thì cũng phải mất thời gian một ngày rưỡi chứ.
Đường Diệp Trạch giống như hài tử đang tức giận còn chưa nói, trước mắt, anh rất không muốn phản ứng lại với Liêu Bắc Bắc, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, cô lại cùng đàn ông ở bên kia đường tình chàng ý thiếp, hơn nữa còn là do cô chủ động nữa.
Liêu Bắc Bắc nhìn ra tâm tình có chút mâu thuẫn của anh, bất quá chuyện kia, trước tiên nên đưa ra lý do.
Phan Hiểu Bác thì tại một bên chỉ huy nhân viên của công ty mở tiệc dán quảng cáo, tận lực giúp đỡ Liêu Bắc Bắc tổ chức một cách hoàn hảo.
Liêu Bắc Bắc đợi một lát, thấy Đường Diệp Trạch vẫn như cũ đang tức giận đứng, mà bên cạnh anh bộ dạng của mỹ nữ lại thờ ơ lạnh nhạt, cô cắn cắn miệng môi dưới, bật thốt lên nói: “Anh không đi đến sao? Không nói. . . . . . Tôi. . . . . . Sẽ rất tức giận nha.”
Đường Diệp Trạch liếc cô một cái, vừa nhìn thấy cô, một bên mở va li ra , đầu tiên cất kỹ cái va li của Phạm Phỉ đi, sau đó không cam lòng tình nguyện đi về phía cô.
Phạm Phỉ không biết hai người này đang đánh “Trận chiến mắt” nào , tóm lại cô kêu Đường Diệp Trạch hai tiếng cũng không được đáp lại, cho nên cô chỉ đành phải theo bên cạnh của Đường Diệp Trạch, nhưng mặt đường này thế nào cũng không bằng phẳng, phần đế đôi giày cao gót của cô bị lệch đi, thân thể Phạm Phỉ nghiêng một cái, theo bản năng ôm lấy cánh tay của Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch theo phản xạ cũng ôm lấy cô.
Mà một màng vừa ôm vừa đỡ kia được thu hết vào trong mắt của Liêu Bắc Bắc, đôi môi của cô khó chịu mà run lên, dự cảm linh nghiệm rồi, tốt không linh xấu lại linh, kình địch chia rẻ tri kỷ Phạm Phỉ đã xuất hiện. Cô thừa nhận mình đang ghen tức, giống như tỷ muội tốt nhất của ngươi bị ngươi bắt gặp đang cùng đi dạo cùng với những người bạn khác… Cảm giác không sai biệt lắm, một lá cây khô khan ập lên vai của cô, aizz, đây chính cảm giác thê lương bị quẳng đi nha.
Đường Diệp Trạch đỡ lấy thân thể của Phạm Phỉ, nhìn cô mang giày cao gót cũng không phải là cách hay, cho nên quẹo vào một cửa hàng tiệm giày, rất nhanh, mang theo một đôi giày trắng đế bằng ra khỏi cửa tiệm, cười nói với Phạm Phỉ: “Trước em nên mang đi, trẹo chân thì rất phiền toái.”
“Kiểu dáng xấu quá đi. Bất quá, cám ơn tình yêu nha.” Phạm Phỉ hí mắt cười một tiếng, vịn lên bả vai của Đường Diệp Trạch đổi giày, phảng phất một hình ảnh của một đôi tình lữ với một tình yêu cuồng nhiệt.
Liêu Bắc Bắc âm thầm nắm thành quyền, Đường Diệp Trạch cái người lạm tình này, đối với người nào cũng thân thiết như vậy sao.
“Bắc Bắc, Bắc Bắc, em nhìn xem bố trí này như thế nào?” Phan Hiểu Bác gõ đầu vai của cô, Liêu Bắc Bắc thì chợt xoay người, khi cô đối mặt với khuôn mặt tươi cười của Phan Hiểu Bác, dần dần đem phiền não áp chế xuống.
Liêu Bắc Bắc dõi mắt nhìn lại, quảng cáo quyên tiền đỏ au được dán trên tường, phía trước quảng cáo đặt hai cái bàn đã được chỉnh sửa, vừa rõ ràng vừa rộng rãi thoáng đãng, cô cúi người tạ ơn, nói: “Không hổ là nhân sĩ chuyên nghiệp, cám ơn anh, Phan tiên sinh.”
Phan Hiểu Bác bày ra vẻ không vui: “Không được gọi anh là ‘Phan tiên sinh’, em muốn khách khí có phải hay không? Em nếu còn như vậy, anh sẽ rất tức giận.”
Liêu Bắc Bắc vậy mà tin là thật, vội vàng lắc đầu, liền sửa nói: “Cực khổ rồi, Hiểu Bác.”
Phan Hiểu Bác vuốt vuốt tóc của cô, nói: “Anh còn phải mở một cuộc hội nghị khẩn cấp, một lát nữa sẽ cùng em ra ngoài quyên tiền.”
“Ừ. Anh đi mau lên, công việc quan trọng.” Lòng bàn tay của Phan Hiểu Bác quả thật rất dày, khiến cho cô sinh ra cảm giác an toàn, hơn nữa còn do cô đang xấu hổ, đỉnh đầu nhanh chóng xuất hiện một làn khói trắng.
Phan Hiểu Bác nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng