Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/722 lượt.
ân viên công ty giải trí Đường thị đang cầm đồ hóa trang “Dơ dáy bẩn thỉu ” đi tới trước mặt Đường Diệp Trạch. Liêu Bắc Bắc nghiêng đầu cười một tiếng: “Vừa vặn trước cửa hàng bày bán của công ty chúng ta có điện ảnh và truyền hình, sẽ không thiếu trang phục và đạo cụ đâu.”
“Cô. . . . . . Mưu đồ đã lâu.” Đường Diệp Trạch chợt hiểu ra phát hiện, mặc dù Liêu Bắc Bắc thiếu lòng tự tin, nhưng là đối với người quen vẫn rất là âm hiểm.
“Ừ, ân, ai kêu anh chỉ cùng mỹ nữ nói chuyện phiếm mà không chịu nói chuyện với tôi, nam tử hán đại trượng phu, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy, nhanh đi đổi đi.” Vừa nói, Liêu Bắc Bắc đem Đường Diệp Trạch đẩy mạnh vào cửa, nghe nói thợ trang điểm giỏi nhất vừa đúng lúc rãnh rỗi.
Trải qua một khắc đồng hồ chỉnh sửa , đừng nói, thợ trang điểm quả thật bản lĩnh cao siêu “Hóa Thần kỳ vi mục”, đem một công tử phong nhã anh tuấn “Chà đạp” thành một người quê mùa lạt hậu lại vừa ẩn chứa phong độ của thư sinh nghèo tri thức.
Đường Diệp Trạch nhìn về bản thân mình trong kính, ngây ngốc, nhìn lại một lần nữa mới nhận ra là mình, anh vuốt vuốt huyệt Thái Dương, giương mắt lên nhìn về phía thợ trang điểm, tâm bình khí hòa dò hỏi: “Xin hỏi, anh tên là gì?”
“Tôi à? Anh có thể gọi tôi. . . . . .”
“Không nên nói cho anh biết . Nghe tôi không sai đâu.” Liêu Bắc Bắc lập tức ngăn lại việc thợ trang điểm tự giới thiệu, sau đó che trước mặt thợ trang điểm, mặt thì hướng về phía Đường Diệp Trạch cười quỷ dị một tiếng, nghe đồng nghiệp nói, có một lần, Đường Diệp Trạch cũng là dùng âm thanh nhẹ nhàng hỏi tên của một nhân viên nào đó, sau đó quay đầu liền khai trừ người ta, đúng lúc nghe nói vì tên nhân viên kia ở trong phòng vệ sinh chửi bới công ty.
“. . . . . .” Đường Diệp Trạch nheo mắt lại, đẩy gọng kính màu đen, hừ nhẹ một tiếng.
Liêu Bắc Bắc vòng quanh co anh ba vòng, che miệng cười, vừa định nói gì, tầm mắt lại chuyển sang một bên mặt của Đường Diệp Trạch, cô thu lại cười xấu xa, thật lâu ngắm nhìn anh, một bên mặt của người này lại khiến cho cô có cảm giác đã từng quen biết nhỉ?
Có tiền xuất tiền, do dự . . . . . . Có phúc lợi
“Ông chủ, anh thật là bị cận sao?” Liêu Bắc Bắc không thể xác định, nhưng trong đầu của cô thật giống như hiện lên một hình ảnh, cô đã khẳng định nhìn thấy Đường Diệp Trạch đã đeo mắt kính ở một nơi nào đó.
“Ừ, làm sao?” Đường Diệp Trạch nhìn như mạn bất kinh tâm (* không để ý tới), nhưng vẫn đang quan sát những sự biến hóa nhỏ trên mặt của cô.
Liêu Bắc Bắc nghiêng đầu nhìn kỹ Đường Diệp Trạch chốc lát, lại chậm chạp lắc đầu, lẩm bẩm nói: “Nhà các anh có tiền như vậy, mỗi người hẳn đều là những người có cấp bậc anh tuấn tiêu sái, tôi nhất định là nhận lầm người rồi.”
“Nga, vậy cô đang nghĩ đến ai?”
Là bạn học bốn năm, lần đầu tiên Phạm Phỉ nhìn thấy Đường Diệp Trạch, cảm thụ đầu tiên chính là —— ngu ngốc khả ái, sau này cô lại bị khả năng hội họa của Đường Diệp Trạch thuyết phục, còn có đầu óc thương mại nhảy cảm của anh nữa, sau này hình tượng bị phá vỡ, không thể nghi ngờ khiến cho cô ngoài ý muốn cảm thấy vui sướng. Mà hiện tại, cô càng nhớ cách nhìn của mình về Đường Diệp Trạch lúc ban đầu —— Đường Diệp Trạch là thật ngu ngốc, lại không cảm nhận được tình cảm của cô.
Liêu Bắc Bắc nhìn thấy các đại thẩm mượn cơ hội quyên tiền mà “Đưa móng heo” với Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch vẫn nho nhã lễ độ nắm tay đáp lại, nụ cười có chút cứng ngắc mà thôi.
Cô cười đến ngửa tới ngửa lui, đúng là nam nhân có mị lực lớn hơn mà, ơ, lại có người ném mười đồng tiền lớn vào rồi, cho nên, cô vẫn nên rèn sắt khi còn nóng, chạy đến bên cạnh Đường Diệp Trạch, giơ cao cái loa khuếch đại âm thanh lên hô hào mọi người nên hiến lòng yêu thương nhiều hơn một chút nữa.
“Cám ơn mọi người ủng hộ sự nghiệp giáo dục, bất kể tiền ít hay tiền nhiều đều là lòng yêu thương của mọi người, chúng tôi sẽ đem phần quyên tiền này đến vùng núi, do chính công ty vận chuyển tài chính. Lần này quyên tiền hoạt động nhận được sự ủng hộ cực lực của tập đoàn giải trí Đường Thịnh, đằng sau còn có các cửa hàng làm chứng, tuyệt không phải lừa gạt …. Phàm là người quyên hơn mười đồng tiền, thì đích thân thầy giáo của chúng tôi sẽ bắt tay tạ ơn; còn hễ là những người quyên hơn năm mươi đồng tiền, thì thầy giáo của chúng tôi sẽ đích thân trao tặng hoa hồng giấy do người tự tay làm. Tiện tay thôi, xin mọi người trợ giúp đi nào.” Liêu Bắc Bắc buông tay chỉ hướng Đường Diệp Trạch, sau khi nói xong, cô âm thầm khen ngợi mình một phen, nói cô cũng không biết lấy can đảm từ đâu, chưa từng nói ra câu văn có lời nói dối thiện ý như vậy.
Đường Diệp Trạch chậm rãi nhìn về phía cô, đây cũng chính là Liêu Bắc Bắc, nếu như đổi lại những người khác, anh tuyệt đối sẽ quay đầu đi.
Lời này vừa nói ra, tâm tình của các bác gái đại thẩm nhanh chóng dâng cao, lấy ra tờ năm mười đồng đầu tiên nhét vào thùng quyền tiền, Đường Diệp Trạch lấy ra giấy hoa hồng từ trong hộp hai tay dâng lên, nhân được hoa hồng vị