Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 134690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/690 lượt.
lòng, nhưng em cũng không có thể phá hư kế hoạch của anh a, em có biết Liêu Bắc Bắc cố chấp như thế nào không?”
Anh thật rất bội phục lực nhẫn nại của Liêu Bắc Bắc, trong nhà tập thể đâu chỉ không có nước, ngay cả nhà vệ sinh cũng không có.
Đường Diệp Trạch dừng chân, thở ra một hơi nhẹ nhõm, muốn nói lại thôi, trực tiếp đi tới cầu thang.
Đường Diệp Hoa cũng không đuổi theo, cũng không tức giận, tính toán thời gian làm sao cũng nên thả ra rồi, Đường Diệp Trạch nguyện ý ra tay cứu giúp vẫn tốt hơn.
. . . . . .
Đường Diệp Trạch tiện tay đã nắm một chai nước khoáng, đi tới trước cửa nhà tập thể, ra lệnh bảo vệ mở cửa. Cửa vừa mở, Liêu Bắc Bắc liền giống như nghé con được thả ra, cô không rảnh cùng Đường Diệp Trạch chào hỏi, vô cùng lo lắng xông về phòng vệ sinh.
Đường Diệp Trạch đứng ở tại chỗ đợi cô, chỉ chốc lát sau, cô đi ra khỏi phòng vệ sinh, vừa muốn mở miệng, Đường Diệp Trạch đã đem nước khoáng đưa cho cô, nắp bình đã được mở sẵn.
Liêu Bắc Bắc hít một hơi, một tay giơ bình nước lên ngửa đầu uống, một tay không quên nắm được chéo áo Đường Diệp Trạch, sợ anh lần nữa quay đầu đi.
Trong con ngươi Đường Diệp Trạch luôn là mang theo một chút ưu thương như vậy, giờ phút này thấy cô giống như đứa nhỏ đáng thương thì tinh thần càng thêm chán nản.
“Đói bụng không, đi theo tôi.” Vừa nói, anh lửng thững đi về phía trước, tùy ý Liêu Bắc Bắc nắm chặt chéo áo của anh.
Liêu Bắc Bắc cắn miệng bình, nhìn chăm chú bóng lưng của anh, nước mắt không giải thích được trào ra hốc mắt, đợi khi đi tới khúc quanh bậc thang, cô dừng bước, đồng thời, cũng kéo Đường Diệp Trạch lại.
“Làm sao vậy?” Đường Diệp Trạch vừa hỏi vừa quay đầu lại, khi thấy nước mắt trong mắt cô, anh nhướng mi, xoay người đứng đối mặt với cô, cúi người thay cô lau đi nước mắt nơi khóe mắt, nhẹ nói, “Tôi thay anh hai xin lỗi cô, thật xin lỗi. . . . . .”
Trong nháy mắt Liêu Bắc Bắc nước mắt lưng tròng, cô có rất nhiều lời muốn nói với Đường Diệp Trạch, lại không biết nói từ đâu, có lẽ cô muốn nói nhất, vẫn là câu này.
“Tôi. . . . . . Tôi không có câu dẫn anh của anh. . . . . . anh tin tưởng tôi được không? Tôi không phải muốn nói tôi có mị lực lớn, anh hiểu ý của tôi không? Tôi chính là, chính là cảm thấy thật khó xử.”
“Tại sao không tin?” Anh rất muốn vì cô bày ra vẻ tươi cười, nhưng như thế nào cũng cười không ra.
“Tôi là nói, anh có thể nói với anh của anh một tiếng hay không ? tình trạng trước mắt này của tôi thật không phù hợp để kết giao bạn trai.”
Vẻ mặt Liêu Bắc Bắc lộ ra nóng nảy, tối hôm qua cô đã cảnh cáo mình không nên để mọi chuyện lệ thuộc vào sự giúp đỡ của Đường Diệp Trạch, nhưng giờ khắc này nhìn thấy anh, liền không tự chủ được mà xin giúp đỡ.
Nói đến tình trạng trước mắt của cô, trong mắt Đường Diệp Trạch xẹt qua một tia ão não không dễ dàng thấy, trước không nói anh sẽ phụ sự phó thác của cô, Liêu Bắc Bắc tự thân cũng đã chịu không ít thương tổn, là anh không chăm sóc tốt cho cô.
Nghĩ như vậy, anh tựa vào bên tường, xoa xoa huyệt thái dương, mệt mỏi nói: “Tôi không muốn can thiệp quá nhiều vào việc cô kết bạn, nhưng mà cô cũng đã lớn như vậy rồi, đối phương có phải có ý đồ gì hay không ít nhất cô cũng phải biết . . . , cô cũng không để cho người khác bớt lo a . . .” Anh đối với chuyện đêm đó vẫn tức giận, cố ý mắng cô một bữa, nhưng mà Liêu Bắc Bắc lại vô cùng tự ti.
Liêu Bắc Bắc cúi đầu thật sâu, phụ nữ không biết tự bảo vệ bản thân đáng bị mọi người khi dễ. Cô biết Đường Diệp Trạch là vì lo lắng cho mình, nhưng trái tim mong manh của cô lại bị tổn thương.
Cho nên, cô từ từ ngồi xổm xuống, ôm lấy chậu hoa lớn đặt ở góc tường, từ nức nở chuyển thành uỷ khuất mà khóc lớn.
“Tôi nào biết anh ta là lưu manh a? Trên mặt anh ta cũng không có viết hai chữ kia a! Ô ô —— tôi vẫn tin tưởng đàn ông đối với con nít có tính nhẫn nại đều là đàn ông tốt, ô ô —— ai biết anh ta bỗng nhiên nổi lên thú tính, anh có biết thời điểm tôi ở bệnh viện nhìn thấy anh ta thì sợ như thế nào không? Anh ta còn một bộ dạng lẽ thẳng khí hùng. Trong lòng tôi đã đủ uỷ khuất rồi . . . Anh của anh còn khi dễ tôi, còn không cho tôi đi nhà vệ sinh; anh còn mắng tôi có mắt không tròng, các ngươi đều không phải là người tốt. . . . . . Tôi muốn về nhà. . . . . . Ô ô ——”
Cô càng khóc càng lớn, đây là do người nào chọc người nào a!
Thấy thế, Đường Diệp Trạch có chút bất đắc dĩ, anh đứng bên cạnh Liêu Bắc Bắc, cố gắng giúp cô lau nước mắt, Liêu Bắc Bắc lại gạt ngón tay của anh ra, anh lấy khăn tay ra đưa cho cô, Liêu Bắc Bắc tức giận ném xuống đất, lấy chân giậm lên.
Phút chốc, nửa thân trên của Liêu Bắc Bắc nghiêng về phía trước, cô bị anh ôm thật chặc vào lòng.
Đường oan gia vô cùng hẹp
Tiếng khóc của Liêu Bắc Bắc im bặt, ngay sau đó, lại tuôn ra như nước lũ, trong lúc chịu dày vò, ôm nhau luôn khiến con người cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Anh vẫn bằng lòng làm bạn bè với tôi sao?”
“Dĩ nhiên.”
Đường Diệp Trạch vuốt vuốt mái tóc