Tác giả: Vi Lộ Thần Hi
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341605
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.
lao đến chỗ mình, Thiên Thụ lập tức cảm thấy mình như bị quẳng vào lò mổ heo vậy.
Quả nhiên, chưa được hai phút, Thiên Thụ lập tức cảm thấy chân đau nhói, hình như có ai đang rứt lông chân cô!
“Á á á á…” Thiên Thụ kêu thảm thiết.
Lại hai phút sau, trên mặt bỗng nhói lên lại còn lóe ánh sáng trắng lóa.
“Oái oái oái oái…” Thiên Thụ hét to.
Xoạch!
Tạp chí bị ném mạnh lên bàn, đại mỹ nữ đứng cạnh cô, lớn tiếng dạy dỗ, “Kêu cái gì mà kêu? Mổ heo hả? Phụ nữ như cô không biết yêu cơ thể mình, bây giờ tôi nhờ người giúp cô trở nên xinh đẹp, mà cô lại còn kêu? Cô có biết muốn giữ đàn ông thì cách quan trọng nhất là gì không? Chính là cơ thể của cô! Xem xem mặt cô khô thế này, xem lớp da sừng ở cùi chỏ của cô, xem xem làm da không chăm sóc của cô kìa! Thế này làm sao thu hút đàn ông được, sao có thể giữ được trái tim anh xã nhà cô? Cô còn kêu nữa, còn kêu nữa là tôi sẽ cướp anh ấy đi đấy!”
A ôi… Thiên Thụ lập tức ngoan ngoãn câm miệng, tuy nước mắt lưng tròng nhưng chỉ dám chớp chớp mắt nhìn Quan Nguyệt San đứng trước mặt.
Có thể nào đừng dùng những lời đó dọa nạt người ta không, người ta không muốn bị cô cướp đi mà! Nhưng, nhưng người ta cũng không tệ như cô nói đâu, tuy thiếu chăm sóc nhưng làn da vẫn mịn màng như nước, lông mày hơi dài tí nhưng vẫn rất gợi cảm… A a a a! Dì ơi, dì có thể nhẹ nhàng được không, đau quá!
Ba tiếng sau, cuối cùng cơ thể đã bị hành hạ xong!
Quan Nguyệt San nhìn Hạ Thiên Thụ đã trở nên “mướt rượt”, cuối cùng gật gù. Tiếp đó chẳng nói chẳng rằng, kéo cô phi thẳng đến công ty bách hóa to đùng bên cạnh tiệm thẩm mỹ. Thiên Thụ mắt còn chưa kịp chớp, đã bị cô ta ném lên quầy nội y nữ ở tầng bảy. Vừa nhìn thấy áo lót, quần lót màu mè rực rỡ treo đầy, Thiên Thụ đã sợ tới mức quay người định bỏ chạy.
Quan Nguyệt San tóm lấy cô. “Này, cô chạy đi đâu?”
Thiên Thụ khóc không ra nước mắt. “Tôi tôi… Cô… cô tha cho tôi đi, đây… đắt lắm, tôi không mua nổi…”
“Không cần cô trả tiền, tôi trả!”, Quan Nguyệt San giữ chặt vai cô, “Một người phụ nữ nhất định phải có hai bộ đồ lót cao cấp nhất, như thế mới là đối xử tốt với bản thân. Cô đối tốt với chính mình thì đàn ông cũng sẽ đối tốt với cô. Nên đừng lo, hôm nay để tôi trả tiền. Đúng rồi, size của cô là bao nhiêu?”
Quan đại tiểu thư trừng mắt nhìn Hạ Thiên Thụ đỏ mặt định trốn tránh, không nói gì, giơ móng vuốt ra luôn.
“Á!”, Thiên Thụ bị sờ, giật bắn mình, nhảy lùi ra sau hai bước!
Quan Nguyệt San lập tức cười đầy bí ẩn, vừa cười vừa đưa hai bộ móng vuốt để chụp con mồi ra. “Hê, không nhìn ra nhé, cô không cao, lại không mập, mà ngực thì khá đó chứ! Ô ha ha, tròn nhé, mềm nhé… Tên Viên Dã kia thật có phúc!”
Rầm!
Thiên Thụ chỉ muốn ngã lăn ra đất, chết đi cho xong.
Đây là nữ tiếp viên hàng không phong độ nhất, đại tiểu thư tập đoàn Lĩnh Hàng sao? Cô ta căn bản là đồ háo sắc thì có!!!
Quan Nguyệt San lấy ra một bộ quần áo lót từ giá treo, nhét luôn vào tay Thiên Thụ. “Đây, đến phòng thử đồ xem!”
“Hả? Đồ lót mà cũng thử được sao?, Thiên Thụ vạch đen đầy mặt.
“Mua thì đương nhiên thử được! Size mà tôi đoán chắc sẽ không sai đâu. Nếu không thì để tôi sờ thêm lần nữa đi?”, đại mỹ nữ mặt rất gian tà đưa móng vuốt lên.
“Tôi thử tôi thử!”, Thiên Thụ lập tức túm chặt đồ lót, bỏ chạy vào phòng thay đồ.
Quan Nguyệt San không kìm được cười phá lên, lôi điện thoại ra gọi.
Thiên Thụ đứng trong phòng thay đồ vật vã mãi một lúc, cuối cùng cũng mặc đồ lót vào.
Quan đại mỹ nữ tuy móng vuốt kinh khủng nhưng size cô ta đoán đúng là vừa khít, bộ đồ lót trong tay Thiên Thụ vừa khéo tôn lên “đôi thỏ ngọc” trước ngực cô, tròn trĩnh, mềm mại nằm gọn trong hoa văn ren màu đỏ thẫm đan xen lẫn xanh nhạt, trở nên căng tròn đầy hấp dẫn. Nhưng… nhưng… sao lại mỏng thế này? Phía trên phần cúp nửa ngực lại có tới một nửa là trong suốt! Ngoài hoa văn đan chéo nhau ra thì không còn cái gì để che đậy nữa, ngay cả “nụ hoa đào” trên “đôi thỏ ngọc” của cô cũng…
Thiên Thụ không biết tại sao nhớ tới câu “cái tên Viên Dã kia thật có phúc” mà lúc nãy Quan Nguyệt San nói! Ối trời! Choáng đến nỗi suýt chết! Khủng hoảng hơn là, Thiên Thụ đưa tay cầm quần lót, còn chưa mặc đã phát hiện. Đây là cho trẻ con mặc hay sao? Quần lót hình chữ “T”???
Quan đại mỹ nữ đứng ngoài gõ cửa. “Xong chưa? Xong chưa? Tôi vào xem đấy nhé!”
“Á! Đừng!”, Thiên Thụ lập tức ra sức chặn cửa, “Tôi… tôi chưa xong… Cô… Bộ mà cô đưa tôi hình như… hình như hở hang quá…”
“Thế hả?” Quan đại mỹ nữ hiền lành bất ngờ, “Vậy tôi đưa cô thêm bộ này, là váy ngủ, rất đẹp, cô mặc đồ lót kia vào rồi mặc thêm cái này, đẹp tuyệt. Mở cửa đi, tôi đổi cho cô.”
Đổi ư?
Thiên Thụ đảo đảo mắt, cuối cùng hé cửa ra một khe nhỏ.
Quan đại mỹ nữ đưa một cái áo ngủ dài hơn một tí qua khe cửa, Thiên Thụ vội nhận lấy. Tay run lên, hóa ra là một cái váy ngủ màu đỏ hoa hồng nhạt bằng lụa, dây vai mảnh, gấu váy ngắn, eo cao vô cùng gợi cảm, hấp dẫn hơn cả là giữa cái váy ấy còn có mấy đường ren trong suốt! Trời ơi, lại nữa rồi! Đây chỉ cần nhìn qua là có thể thấp thoáng