Tác giả: Chu Ngọc
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
n luôn do bà nội quản lý, ông nội muốn dùng tiền phải nói trước, bà nội mới lấy ra đưa."Tiền cho em giữ, bây giờ anh cũng không thiếu cái gì, em tự tính toán chi tiêu trong nhà đi."
"Anh không biết tính toán rồi, có rất nhiều thứ cần đến tiền đó." Tiểu Tú cảm thấy rất thoải mái, nam chủ ngoại nữ chủ nội, có chuyện gì thì thương lượng, cuộc sống như thế là thoải mái nhất . Tuy vậy tiểu Tú cảm thấy tiểu Tô giao toàn bộ tiền cho mình là một sự thiệt thòi, rất thiệt thòi.
"Em muốn mua gì?" Tiểu Tô nghĩ cuộc sống của mình đã tốt lắm rồi, có thịt, có quần áo mặc.
"Anh chưa từng nghe qua câu gì mà phải thực hiện công cuộc có lầu trên lầu dưới đèn điện điện thoại, trong phòng phải có TV, máy giặt à." Tiểu Tú nhớ tới câu khẩu hiệu lúc trước, cụ thể ra sao tiểu Tú đã quên, chỉ nhớ đại khái nội dung thôi. Sau này không riêng TV, máy giặt, còn phải có máy lạnh, có tủ lạnh, hơn nữa không chỉ một cái.
"Lầu trên lầu dưới đèn điện điện thoại. Tiểu Tú em muốn xây nhà à?" Lúc còn ở bên ngoài tiểu Tô đã từng thấy người ta xây nhà, căn nhà hai lầu có lầu trên lầu dưới.
"Đương nhiên là phải xây nhà, em còn muốn phải xây ba lầu cơ, trong phòng phải có đèn điện, điện thoại, TV, tủ lạnh, máy giặt." Tiểu Tú đã nghĩ trước về việc phải xây nhà ra sao, trong phòng sắp xếp thế nào..v..v. Nền móng đã có rồi.
"Tiểu Tú, em tính xem xây nhà ba lầu cần bao nhiêu tiền. Anh sẽ đi kiếm!" Tiểu Tô không biết nên tính ra sao. Mà tiểu Tú lại càng không biết. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ xây nhà, trước kia giá đất quá cao, luôn cảm thấy mình có kiếm tiền cả đời cũng không xây nổi một căn nhà thuộc về chính mình.
"Em cũng không biết, ít nhất cũng phải mấy vạn đồng!" Tiểu Tú cảm thấy hình như cô hơi quá rồi, bây giờ rất nhiều người vẫn đang sống trong nhà tranh, chỉ hướng đến mục tiêu có nhà gạch, mình và tiểu Tô may mắn ở trong nhà gạch của thế hệ trước, bây giờ lại muốn xây nhà, có phải là dọa tiểu Tô không?
Vì thế tiểu Tú đành nói: "Bây giờ phòng ở cũng không tệ lắm, không bằng chúng ta cứ sống thêm vài năm rồi xây sau đi.’’ Tiểu Tô gật đầu. Trong lòng tính toán, mình ở đi làm, một tháng kiếm được ba đến bốn mươi đồng, một năm cũng chỉ bốn năm trăm, muốn xây nhà đúng là hơi quá.
Tiểu Tú cũng đang tính xem một năm có thể kiếm bao nhiêu tiền, sáu con heo nhỏ, tới cuối năm là lớn, một con cũng có thể bán được ít nhất bốn trăm đồng, trừ đi tiền mua heo, cũng có thể kiếm được hai ba trăm một con, sáu con là khoảng một ngàn tám. Cộng thêm tiền bán đồ ăn, mỗi phiên chợ cũng kiếm được mười hai mười ba đồng, một tháng có bốn phiên, một năm cũng có thể hơn một trăm đồng. Còn có tiền bán tằm, tính đại khái, một năm có thể kiếm được hai ba ngàn đồng. Xem ra cần nhiều biện pháp hơn nữa, phải nghĩ thêm cách kiếm tiền để có tiền xây nhà!
Tiểu Tú còn có một chuyện, tiểu Tô sinh ngày tám tháng hai, tiểu Tú muốn tặng quà cho tiểu Tô, làm sinh nhật. Hơn nữa tiểu Tô cũng sắp đi làm, cần vài bộ đồ để mặc cho ra dáng. Tiểu Tú thấy quần áo ở trấn trên không đẹp, cho nên muốn thừa dịp đi Tô Châu, vào cửa hàng tổng hợp xem có đồ tốt hay không.
Lên thành phố
Bởi vì muốn mua cho tiểu Tô thêm ít đồ, cho nên tiểu Tú muốn vào cửa hàng tổng hợp xem. Sau khi hỏi bà Hảo xem có muốn mua gì không, tiểu Tô và tiểu Tú mang theo tiền bắt giao thông công cộng đi vào thành phố. Bấy giờ giao thông công cộng chẳng phân biệt người hay vật, đủ thứ mùi quyện vào nhau khiến cho không ai chịu nổi, tiểu Tú vốn say xe, vừa lên đã hơi ngất ngư còn phải chịu đựng các loại mùi, tuy rằng mở cửa sổ nhưng vẫn choáng váng.
Cũng may là tiểu Tô ở bên cạnh: "Tiểu Tô, cho em mượn vai anh để dựa đi, em choáng quá." Nói xong tiểu Tú tựa đầu vào vai tiểu Tô, một tay thì bảo vệ túi tiền. Tiểu Tô cảm thấy đau lòng, thấy tiểu Tú bị vậy thì chăm sóc rất chu đáo, khi xe quẹo hay thắng gấp đều vươn tay ra đỡ. Hai người cứ vậy mà chịu đựng.
Sau khi tiểu Tú đến nơi này, bình thường trừ lúc lên trấn trên, thì đây là lần đầu tiên vào thành phố. Còn đồng chí tiểu Tô thì tuy rằng cũng có lúc về thăm nhà, nhưng là do đi ké xe của chiến hữu nên không dừng lại trên đường mà ra khỏi thành phố luôn. Vì thế coi như là lần đầu hai người vào thành phố.
Thời đại này, trạm xe buýt nhìn khá cũ kỹ, ngay cả đường đi cũng đầy ổ gà ổ voi, xuống xe ra khỏi bến, hai người đứng ở nơi xa lạ không biết đường. Nhưng đường luôn luôn ở bên miệng, chỉ cần biết cách nói chuyện thì không sợ không tìm thấy đường. Hỏi thăm lòng vòng, rốt cục cũng tìm được cửa hàng tổng hợp.
Nhìn nửa ngày tiểu Tú vẫn cảm thấy không vừa mắt. Tuy rằng thiết kế không hề đơn điệu, nhưng vẫn cảm thấy kiểu dáng không đẹp chút nào. Cũng may là tiểu Tô có dáng chuẩn, mặc gì cũng đều đẹp cả. Lúc bấy giờ phần lớn quần áo nam đều may theo kiểu Tôn Trung Sơn, tiểu Tú chỉ muốn mua bộ tây trang, theo quan niệm của tiểu Tú, cho dù là làm bên bộ phận nhập hàng, tiêu thụ hay giao tiếp thì cũng phải ăn mặc cho tử tế.
Có một vấn đề nho nhỏ là thứ tiểu Tú đang cầ