Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.
chính vì thế mà mấy lần anh đến Anh thăm bà nội đều không gặp cô.
Hoắc Thanh Lăng vẫn nghe lời cha, nhưng lúc 13 tuổi, Hoắc Thương Châu đã biết, cô nhóc này ngoài mặt rất ngoan ngoãn, nhưng thực ra vô cùng phản nghịch.
Chuyện này phải kể đến 9 năm trước, năm ấy anh 19 tuổi, đến nhà chú ở Anh, vừa là để học hỏi cách thức quản lý công ty, vừa để thăm cô em gái này.
Anh vẫn nhớ rõ… Đó là một buổi trưa mặt trời rực rỡ, Hoắc Thanh Lăng đi học về trễ 1 tiếng đồng hồ, bị chú phạt úp mặt vào tường, còn bắt cô viết bản kiểm điểm, khi đó Hoắc Thanh Lăng chỉ nhìn anh một cái, sau đó ngoan ngoãn vâng lời cha lên phòng.
Sau đó, đến bữa tối Hoắc Thanh Lăng cũng không xuống ăn cơm, anh muốn đưa cơm vào cho cô, dù sao anh đã mở miệng, chú cũng không phản đối.
Anh vừa vào phòng đã phát hiện một chuyện…
Con nhóc này đang cắm cúi viết, sức lực khiến người ta kính nể, Hoắc Thương Châu vừa tới nhìn, đã thấy cô đang viết thư kháng nghị! Con đề nghị! Trả lại chủ quyền cho con.
Chuyện này bị Hoắc Thương Châu lôi ra cười nhạo nhiều năm, bây giờ anh vẫn nhớ rõ khi tờ giấy này bị chú phát hiện, vẻ mặt chú dở khóc dở cười.
“Được, nếu Lăng nhi đã đủ lông đủ cánh, vậy anh cũng không cần quan tâm nhiều nữa, nhưng em phải nhớ kỹ, làm việc gì cũng đừng quá sức”. Hoắc Thương Châu gật đầu, mặt tỉnh bơ nói với Hoắc Thanh Lăng.
“Biết rồi biết rồi! Anh kết hôn xong em thấy thật đáng ghét! Em thích anh trai lạnh lùng trước đây hơn!” Cô bảo trước kia, hay là tại trước khi quen Cố Chiêu Ninh, khi đó mặc dù quan tâm đến cô nhưng chỉ giới hạn ở hành động, cũng không nói với cô nhiều lời vô nghĩa, thiếu nữ chỉ ưa tình cảm thôi! Dĩ nhiên thích loại đàn ông lạnh lùng đó.
Nhìn lại ông anh họ lúc này, Hoắc Thanh Lăng thấy có phần lạ lẫm, tình yêu này quả thật vĩ đại! Cô cũng muốn có một tình yêu oanh liệt như thế.
Đúng rồi! Hoắc Thanh Lăng đột nhiên nhớ đến một chuyện, sau đó lấy lại tinh thần chậm rãi nhìn Hoắc Thương Châu: “Anh Ảnh đâu?” Nói đến Lôi Ảnh, Hoắc Thanh Lăng mặt hơi đỏ lên, Lôi Ảnh và Hoắc Thương Châu cùng tuổi, khi đó Hoắc Thương Châu đi đâu Lôi Ảnh đi đó, hai người giống nhau, đều không khéo mồm, nhưng đối với Lôi Ảnh, ngay từ lần đầu gặp mặt Hoắc Thanh Lăng đã có một tình cảm khác, chân tình không ai biết, đến tận bây giờ cũng không thể quên.
“Khụ khụ” Hoắc Thanh Lăng đột nhiên nói đến Lôi Ảnh, Hoắc Thương Châu đang uống café phát sặc, vội vàng nhận khăn giấy cô đưa che miệng ho một tràng, xong mắt anh lơ đãng nhìn cô gái vui vẻ, thẹn thùng Hoắc Thanh Lăng khiến anh thấy mù mờ.
Trước đây, anh cứ nghĩ Hoắc Thanh Lăng đối với Lôi Ảnh cũng giống như đối với anh, xem như anh trai, nhưng từ sau 16 tuổi, câu đầu tiên mỗi khi gặp anh là Lôi Ảnh đâu? Lúc đó anh đã cảm thấy không bình thường, bởi vì đang giữa tuổi thanh xuân, cứ nhắc đến Lôi Ảnh, Hoắc Thanh Lăng lại tỏ ra mất tự nhiên cùng mong đợi, đôi mắt cũng thấy rõ sự chân tình đắm đuối.
“Làm gì vậy? Anh không sao chứ?” Hoắc Thanh Lăng đứng sang bên cạnh vỗ vỗ lưng anh hỏi rất quan tâm, cô băn khoăn, chẳng qua mình chỉ hỏi xem Lôi Ảnh đâu mà lại dọa anh ấy ra thế này sao? Chẳng lẽ… anh ấy nhìn ra cái gì?
Hoắc Thương Châu tất nhiên không dám chắc chắn bây giờ Hoắc Thanh Lăng vẫn nhớ đến Lôi Ảnh, mà trong lòng Lôi Ảnh đã có người khác rồi, nếu cứ thế này rồi thì Hoắc Thanh Lăng sẽ lại chạy đến khóc lóc ăn vạ với anh, bắt anh ra lệnh cho Lôi Ảnh phải cưới cô, mà Lôi Ảnh quả thật anh nói gì cũng nghe, Hoắc Thương Châu sẽ kẹt ở giữa chẳng biết phải ứng xử ra sao, lúc đấy mới gọi là nhức đầu.
“Không sao không sao” Hoắc Thương Châu vất vả lắm mới dừng ho khan, lắc đầu kéo Hoắc Thanh Lăng ngồi xuống cạnh mình, có một số việc anh thấy lúc này nên báo trước cho cô thì tốt hơn, dù sao cũng để cho con nhóc này có tâm lý chuẩn bị.
“Anh hỏi thật, có phải em thích Lôi Ảnh không?”
Nhìn anh hỏi nghiêm túc như vậy, Hoắc Thanh Lăng cười yếu ớt cúi đầu, cô cũng không dám khẳng định có phải là tình yêu hay không, nhưng chắc chắn là cô thích Lôi Ảnh, đây cũng là lý do vì sao cô chạy khỏi Anh quốc về đây, bất chấp khả năng có thể bị anh họ bắt trở về Anh, phần lớn cũng là vì Lôi Ảnh.
Hoắc Thanh Lăng khẽ gật đầu, lần này khiến Hoắc Thương Châu đau đầu hơn, anh nâng trán thở dài, sau đó nghiêm túc nhìn cô: “Em thích ai cũng được, trừ Lôi Ảnh! Em và anh ấy vĩnh viễn không thể đến với nhau, hiểu không?” Những lời này không hẳn chỉ vì trong lòng Lôi Ảnh đã có người khác mà còn vì anh là thuộc hạ của mình, chú nhất định sẽ không đồng ý, phải biết rằng, Lôi Ảnh lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng, nghề này cũng không khác gì mấy sát thủ hộ vệ trong phim ảnh… đằng sau cái sự oai phong là đầu rơi máu chảy.
“Tại sao? Anh. Có phải anh Lôi Ảnh đã thích người khác rồi không?” Hoắc Thanh Lăng đứng bật dậy, tức giận nhìn Hoắc Thương Châu, cô không thích cũng không cho phép anh nói như vậy.
Phải biết là, những năm qua, cô từ chối không biết bao nhiêu nam sinh theo đuổi, bởi vì trong lòng đã có người đàn ông kia.
“Đừng hỏi tại sao, nếu không muốn anh đưa em