Tác giả: Cổ Nại
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1448 lượt.
ố tình chọc giận anh! Em sẽ phải trả giá cao đấy” Hắn vỗ vỗ vào mặt Thiên Mộng Tuyết, nói xong đẩy cô ra, xoay người mặc quần áo lạnh lùng nói: “Cút”
Sau khi ăn cơm, Bạch Hiên Dật đưa Cố Chiêu Ninh về nhà, thấy chỗ ở mới của Cố Chiêu Ninh, anh gần như đã hiểu ra, cô và Hoắc Thương Châu đã không còn ở cùng nhau. Nhưng anh không nói gì, anh tôn trọng sự im lặng của cô.
“Em về nhé, bái bai!” Cố Chiêu Ninh xuống xe, cúi xuống cửa kính vẫy tay với Bạch Hiên Dật.
Anh gật đầu mỉm cười: “Nghỉ ngơi sớm đi, ngày kia gặp lại” Nói xong anh nổ máy rời đi, lưu luyến qua gương chiếu hậu nhìn bóng dáng đang nhỏ dần, cười như mếu.
Nhìn chiếc xe mỗi lúc một xa, Cố Chiêu Ninh thở dài, Bạch Hiên Dật là mẫu đàn ông lý tưởng trong lòng bao nhiêu phụ nữ, nhưng lại đi thích một người mà trong lòng đã có người đàn ông khác. Cô có cảm giác mình như nữ chính trong tiểu thuyết, với nam chính mãi mãi có một khoảng cách còn nam phụ lại luôn ở bên mà không thể tiếp nhận, dẫu có chết cũng muốn trở về bên nam chính.
Lên đến tầng, mở cửa bật đèn lên, cô nhìn thấy Hoắc Thương Châu đang ngồi trên ghế salon nhìn mình không chớp mắt, cô khẽ mỉm cười sau đó vào phòng bếp rót nước uống.
“Anh nhìn thấy? Ở đâu?” Cố Chiêu Ninh mở to mắt chớp chớp kinh ngạc.
Ở đâu? Ở công ty em! Ở trong xe Bạch Hiên Dật! Thấy em thân thiết liếc mắt đưa tình với hắn ta! Làm anh bực mình!
Trong lòng Hoắc Thương Châu nghĩ vậy nhưng không thể nói ra, anh tin tưởng Cố Chiêu Ninh nhưng không tin Bạch Hiên Dật, dù sao làm bạn với Bạch Hiên Dật nhiều năm như vậy, tình cảm của hắn đối với Cố Chiêu Ninh thế nào, anh biết, một người không hề nghiêm túc như Bạch Hiên Dật lại nghiêm túc với Cố Chiêu Ninh, điều này khiến lòng anh chua chat.
“Được rồi, anh đói quá, nấu cho anh ăn đi.” Anh đợi từ 6h đến giờ, ngay cả nước cũng không uống…, ngu ngốc ngồi chờ cô, cô lại vui vẻ cười đùa ăn uống đến giờ mới về. Hoắc Thương Châu bỏ qua chủ đề này, nói một câu với cô rồi xoay người ra phòng khách.
“Ơ…” Định nói tiếp hưng nhìn thấy bóng lưng Hoắc Thương Châu cô lại không nói được gì, hôm nay anh rất kỳ lạ, từ ánh mắt đến cử chỉ đều kỳ lạ. 10h. Cô liếc ra bên ngoài, đã 10h rồi còn chưa ăn cơm? Vì vậy cô bận rộn nấu nướng.
Nửa giờ sau, Cố Chiêu Ninh bưng bữa điểm tâm lên bàn, cô ngồi đối diện Hoắc Thương Châu, nhìn anh: “Trong nhà không có đồ gì, anh ăn đi”. Nhìn cơm rang trứng trên bàn, Cố Chiêu Ninh khẽ mỉm cười với anh.
“Ừ, trông cũng ngon đấy”. Anh xúc một thìa hít hà, không biết là đói quá hay sao mà cảm thấy cơm này thạt thơm, trước giờ chưa từng được ăn, ăn một miếng, lông mày anh nhếch lên: “Không tệ, rất ngon”.
“Ngon hả? Sau này ngày nào em cũng nấu cho anh ăn.” Cố Chiêu Ninh nghe lời khen của Hoắc Thương Châu, vô cùng hài lòng, vui vẻ cười nói. Sau đó lại nhanh chóng nghiêm túc nhìn anh đang cắm cúi ăn: “Ngày kia Họp báo show thời trang của em, anh có đến không?”
Hoắc Thương Châu ngẩng đầu suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Ngày kia không có việc gì, anh sẽ đến”.
“Vậy… Thiên Mộng Tuyết có đến không?” Cô tự mang miền phức cho mình, nhưng anh chỉ muốn nghe anh nói sẽ không mang theo cô ta.
Nhưng mà…
Hoắc Thương Châu ngừng ăn, đặt thìa xuống, cầm giấy ăn lau miệng, nghĩ ngợi nửa ngày rồi nghiêm túc nói với cô: “Có”
Nụ cười cứng ngắc, cô không nghĩ rằng anh lại dứt khoát nói như vậy, cô tan nát cả cõi lòng, vẫn gượng cười giả bộ thản nhiên nói: “À, vậy tốt rồi, em sẽ để chỗ cho hai người” Nói xong, cô đứng dậy chạy đi.
“Em không định nghe anh nói hết à?” Hoắc Thương Châu biết cô nhất định lại hiểu lầm.
Cố Chiêu Ninh dừng bước, đôi tay siết chặt, còn gì để nói nữa, không phải đã nói xong rồi hay sao?
“Anh dẫn cô ấy đi cùng là vì em”. Hoắc Thương Châu thấy cô chịu nghe mình nói, chậm rãi đi tới.
“Vì em? Hoắc Thương Châu, sao anh có thể nói những lời như thế?” Cố Chiêu Ninh đã cố nén giận, nhưng cô đang nghe anh hùng hồn nói mang theo Thiên Mộng Tuyết là vì cô? Đây chẳng phải quá nực cười ư? Vợ cũ, bạn gái hiện tại gặp nhau không phải quá lúng túng? Không bận tâm Hoắc Thương Châu níu kéo, cô ra sức hất tay anh đi về phía phòng ngủ.
“Em nghe anh nói hết rồi tức giận cũng không muộn.” Hoắc Thương Châu sải bước lên kéo lại, rất nghiêm túc nhìn cô.
“Hoắc Thương Châu! Anh còn muốn em phải thé nào? Anh đi đi, em không muốn nói chuyện bạn gái với anh, em còn rất nhiều việc làm không hết.” Cố thoát khỏi cánh tay Hoắc Thương Châu, cô không quay đầu lại, hung hăng lao vào phòng ngủ, bổ nhào xuống giường.
Hoắc Thương Châu không đuổi theo, đứng tại chỗ nhíu chặt lông mày, anh mang Thiên Mộng Tuyết đi là có nguyên nhân, tất cả đều là muốn tốt cho bọn họ.
Cố Chiêu Ninh, anh rốt cuộc phải làm gì với em bây giờ………
Hoắc Thương Châu kéo lê thân thể mệt mỏi ra khỏi nhà Cố Chiêu Ninh.
Nghe tiếng sập cửa, Cố Chiêu Ninh tựa cửa phòng ngủ không chịu nổi ức chế òa khóc.
Từ lúc nào cô trở nên yếu ớt, mít ướt như vậy, Hoắc Thương Châu đều tại tên khốn kiếp nhà ngươi!