Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.
rỗi quá nhàn rỗi.
Nhan Cảnh Thần không ngờ cô tự mình tới, rơi vào đường cùng đành phải cho cô vào nhà. Gương mặt anh cũng không đến nỗi như lời nói khoa trương của anh, chỉ là sưng hơn so với hôm qua một chút thôi, miệng thì sưng lên nhiều, xương gò má tím bầm, có thể nhận ra cú đấm của Nhiếp Dịch Phàm là dùng toàn lực.
“Lần này hình tượng của tôi chẳng còn gì trong mắt của cô nữa rồi.” Anh than thở.
“Anh quá lo lắng rồi, tôi chưa bao giờ trông mặt mà bắt hình dong cả.” Diệp Cô Dung mỉm cười lấy đồ ăn ra cho anh, vừa quan sát bên trong.
Nơi anh ở là khu vực sầm uất, hai buồng một phòng làm việc, thiết bị lắp đặt vô cùng hoàn mỹ, sofa trong phòng khách màu cam pha màu chocolate, trên đó rơi lả tả một đống tài liệu, trên chiếc bàn trà thấp thẫm màu đặt một máy tính xách tay, trong chiếc cốc thủy tinh còn ít sữa chưa uống hết. Trong phòng ngủ có một song cửa sổ rất to đặt dưới đất, kéo rèm cửa sổ ra có thể ngắm nhìn được mọi cảnh quan. Điều khiến Diệp Cô Dung ngạc nhiên chính là, trên giường ngủ của anh lại có hai chiếc gối ôm hình con chó đốm thật to, một chiếc cà vạt màu vạng nhạt được ngoắc trên giá áo, mặt trên của chiếc tủ thêu chiếc mỏ đỏ của vịt Donald. Trời ạ, thực sự là quá bị ảnh hưởng của phim hoạt hình, hoàn toàn như không hề liên quan đến con người bên ngoài của anh.
Diệp Cô Dung bật cười.
Nhan Cảnh Thần thu dọn chút tài liệu, ngồi trên ghế sofa khổ sở ăn cháo, ngẩng lên thấy cô đang phì cười, liền hỏi: “Cô cười cái gì?”
Diệp Cô Dung bước tới, cười nói: “Không ngờ anh lại thích vịt Donald.”
Nhan Cảnh Thần có chút xấu hổ: “Tôi không thể thích vịt Donald được à?”
Diệp Cô Dung cười thành tiếng: “Đương nhiên có thể. Chúng ta ai cũng đều thích vịt Donald cả.”
Nhan Cảnh Thần lườm cô, mỗi lần đút miếng cháo, khóe miệng lại rúm ró lại, Diệp Cô Dung thật sự không nhịn được cười, lấy điện thoại ra nói: “Tôi chụp anh một tấm ảnh nhé?”
Nhan Cảnh Thần mắt lộ sát khí: “Vậy có thể ngày mai cô trở thành tiêu đề trên báo đấy.”
Diệp Cô Dung cười ngã vào trong ghế sofa, tiện tay cầm lấy một tờ tài liệu lên xem, toàn bộ đều là tiếng Anh, cô thở dài: “Không cần liều mạng như thế chứ?”
Nhan Cảnh Thần chuyển cho cô một ánh mắt bất đắc dĩ: “Không còn cách nào.”
“Mầy ngày này không ra ngoài tiêu khiển à?”
“Công việc thường đến hơn mười giờ tối, làm sao có thời gian chứ?”
“Thật không nhận ra đấy.”
“Cô cho rằng tôi là hoa hoa công tử à?”
“Đương nhiên là anh không phải.” Diệp Cô Dung cười nói.
“Trên thực tế, lúc tôi hai mươi tuổi từng có chí hướng…” Nhan Cảnh Thần dừng lại, nuốt miếng cháo cuối cùng, rút khăn tay ra lau miệng.
Diệp Cô Dung ngạc nhiên: “Chí hướng gì?”
Anh ngã vào trong ghế sofa thở nhẹ ra mỹ mãn, mới chậm rãi nói: “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu.”
Diệp Cô Dung nghe vậy thất bại nhắm mắt lại, lại nghe anh tiếp tục nói: “Nhưng thật đáng tiếc, tôi không có mệnh tốt như vậy, ngày nào cũng bận rộn như chó nuôi trong nhà, ngay cả thời gian cũng không có.”
Diệp Cô Dung sửng sốt, lại vừa giật mình vừa buồn cười, liền ác ý nói: “Tôi vẫn cho rằng tính dục của những người đạo diễn và chó là những sở thích biến thái, không ngờ anh cũng có loại sở thích lạ lùng này.”
Nhan Cảnh Thần lập tức ngồi thẳng lên, trừng mắt với cô gầm lên: “Diệp Cô Dung, rốt cuộc cô tới đây để làm gì?”
Cực phẩm Trần Duyệt
Bệnh cảm của Diệp Cô Dung sau buổi trưa thì có xu hướng nặng thêm, thuốc uống sau bữa trưa bắt đầu phát huy tác dụng, cảm giác uể oải muốn ngủ, cô đang xem đĩa phim điện ảnh Italia mà cô mua ở siêu thị “Có anh, em không sợ”, những hình ảnh của phim càng kích thích cơn buồn ngủ của cô.
Nhan Cảnh Thần tiếp tục ở phòng khách làm việc trên máy vi tính, thỉnh thoảng có tiếng tài liệu lật giở loạt xoạt, giữa chừng có hai cuộc điện thoại gọi đến, toàn dùng tiếng Anh để nói chuyện, anh làm người phụ trách khu vực Châu Á Thái Bình Dương, áp lực không nhỏ.
Đến khi anh xong báo cáo, nhìn đồng hồ trên máy vi tính, đã hơn bốn giờ rồi, anh liền đứng lên chỉnh trang lại áo quần, pha một tách cà phê, gọi Diệp Cô Dung một câu, không có tiếng đáp, anh bước đến cửa thò đầu vào, cô từ lâu đã cuộn trong chăn mỏng ngủ, mái tóc xoăn chùm lấy nửa khuôn mặt.
Anh lặng lẽ tới gần nhìn cô, thấy trên vầng trán trắng mịn rịn mồ hôi, hàng mi dày thanh tú không động đậy, hàng mi rất dài và dày, một màu thâm nhạt ở phía dưới quầng mắt, lộ ra vành mắt thâm đen, rõ ràng là rất nhiều ngày cô chưa được nghỉ ngơi tốt.
“Không phải là cô làm hay sao?” Anh hỏi ngược lại.
“Ha ha!” Diệp Cô Dung bật cười lên, “Tôi sẽ, nhưng không nói sẽ làm cho anh.”
“Không thể nào.” Anh trợn mắt giật mình nhìn cô.
“Tôi có hẹn với bạn rồi.” Diệp Cô Dung nghiêm trang đùa anh.
Nhan Cảnh Thần ngớ ra, đề nghị: “Bạn gì vậy, không bằng hẹn cùng nhau ăn đi.”
Diệp Cô Dung mỉm cười: “Anh ta không muốn gặp anh.”
“Cô rất nghiêm túc?”
“Đương nhiên.”
“Trời ạ.” Anh rên rỉ một tiếng, than thở: “Cô nhẫ