Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

hần nghi hoặc nhìn cô, nói: “Vậy cô đi thay quần áo đi, thuận tiện tôi đưa cô đến chỗ hẹn.”
Diệp Cô Dung không nhịn được cười: “Cái này không hay lắm đâu.”
Anh cũng cười: “Tôi cam tâm tình nguyện cống hiến sức lực.”
Diệp Cô Dung thầm buồn cười: “Ý tôi là, để tránh tạo hiểu lầm, rồi lại gây phiền phức cho anh.”
Nhan Cảnh Thần trầm ngâm một chút, rồi nhún nhún vai nói: “Thôi được, tôi về đây.”
Diệp Cô Dung xuống xe chào tạm biệt anh, lúc đi vào thang máy nghĩ mà vẫn buồn cười, vốn là thuận miệng nói đùa cho vui, vậy mà anh lại coi là thật.
***
Ngày nghĩ lễ quá dài đến buồn chán, hai buổi chiều Diệp Cô Dung đến phòng tập thể dục ở dưới tầng để tập, bệnh cảm mạo cũng giảm đi nhiều, huấn luyện Yoga Ôn Ngôn hỏi cô có phải gần đây công việc bận quá không mà nhìn gầy quá. Gần đây cô rất sợ ý tốt quan tâm hỏi thăm của người khác, vì vậy cô liền tìm cớ bị cảm, không muốn nói chuyện nhiều.
Sau ngày lễ thì ngày đi làm đầu tiên là có cuộc họp như thường lệ, bận rộn cả buổi sáng, ăn xong bữa trưa vào MSN, nhận được một số tin nhắn của La Tố Tố, đều là khen ngợi Nhan Cảnh Thần, xem ý tứ này quả thực là cô ấy rất quý mến anh.
Cô vội hỏi tình hình, biết công ty cô ấy sáng nay tuyên bố điều động nhân viên, La Tố Tố được giao chức vụ quan trọng ở bộ phận kế hoạch, tiền lương tăng lên hai mươi lăm phần trăm, thảo nào cô ấy vui sướng giống như dược hoàng thượng ban bãng hiệu. Diệp Cô Dung lập tức chúc mừng La Tố Tố, sau đó hỏi một chút về tình hình công việc của Vương Vũ Dương, La Tố Tố viết trả lời là anh đi làm ở một công ty kỹ thuật công nghệ tại Phổ Đông, nhưng vẫn còn một khoảng cách xa so với lý tưởng của anh.
Hai người hàn huyên một hồi, thấy đã đến giờ làm việc, liền hẹn gặp nhau vào bữa tối. Kết quả đến giờ tan tầm thì mẹ cô gọi điện đến, nói là lần này đi du lịch có thu hoạch ngoài ý muốn, muốn cho cô một sự vui mừng bất ngờ, còn luôn dặn cô phải về nhà ăn cơm tối. Diệp Cô Dung bất đắc dĩ phải gọi điện hủy hẹn với La Tố Tố.
Buổi tối về nhà, bà Diệp vừa thấy cô vẫn mặc trang phục công sở nghiêm chỉnh, liền nhíu mày: “Sao con còn mặc bộ quần áo này?”
Diệp Cô Dung kỳ lạ hỏi lại: “Bộ quần áo này thì sao ạ? Hơn ba nghìn đấy mẹ.”
Bà Diệp cười bí hiểm: “Tối nay có khách.”
Diệp Cô Dung càng thấy lạ: “Khách gì ạ? Chẳng lẽ mẹ muốn con mặc trang phục dạ hội?”
Bà Diệp quay người đi vào nhà bếp, hướng về ông Diệp mĩu môi: “Ông Diệp.”
Diệp Cô Dung lập tức chỉnh trang lại trang phục rồi hướng về phía ông Diệp: “Bố à, có việc gì vậy?”
Ông Diệp cười vẫy cô ngồi bên cạnh mình, nói: “Mẹ con muốn giới thiệu cho con một người…”
Diệp Cô Dung lập tức dở khóc dở cười: “Gọi con về là vì chuyện này?”
“Mẹ sợ con không đồng ý, cho nên…”
“Bố cứ để cho mẹ làm loạn sao?”
“Loạn? Cái gì mà loạn?” Bà Diệp cầm muôi cơm, thò đầu từ trong nhà bếp ra ngoài, quát lên: “Con cũng đã lớn rồi, Nhiếp Dịch Phàm không được, thì vẫn phải tìm đối tượng khác chứ, đừng nói mẹ nhiều lời, phụ nữ hơn ba mươi tuổi đã có thể…”
“Mẹ!” Diệp Cô Dung ngắt lời bà: “Chuyện của con con tự biết lo, mẹ đừng quan tâm quá làm gì.”
“Mẹ là mẹ của con, sao lại không quan tâm được chứ?” Bà Diệp đề cao giọng.
“Được rồi được rồi.” Ông Diệp thấy sắp cãi nhau, lập tức đứng lên khuyên giải vợ :”Bà nhanh đi nấu cơm đi, người ta cũng sắp tới rồi. Dung Dung, cậu thanh niên này khá lắm, lần này bố và mọi người đi du lịch, trên đường đi cũng nhờ có cậu ta giúp đấy.”
Diệp Cô Dung tức giận trách móc: “Cho nên bố mẹ mới bán con.”
Bà Diệp nghe vậy lại bốc hỏa: “Cái gì mà bảo là bán? Bố mẹ là muốn tốt cho con.”
Diệp Cô Dung bất đắc dĩ im lặng một chút rồi hỏi: “Là ai? Đang làm gì?”
Ông Diệp cười ha hả nói: “Ha hả, là con trai của một bạn học của mẹ con…”
Diệp Cô Dung không đợi ông Diệp nói hết đã cười lên: “Kẻo bị lừa đấy ạ.”
Bà Diệp vừa xào rau vừa nói: “Người ta vừa tốt nghiệp đại học không lâu, bố mẹ cậu ta đều công tác ở cơ quan nhà nước, rất nhiều người làm mối, may nhờ có dì Chu của con hết sức thúc đẩy, con nên nắm lấy cơ hội, bây giờ các cậu thanh niên có nhiều ưu điểm rất ít…”
“Chờ chút chờ chút.” Diệp Cô Dung cau mày, lần thứ hai ngắt lời bà Diệp: “Anh ta vừa tốt nghiệp? Bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi lăm.”
“Hai mươi lăm?” Diệp Cô Dung ngỡ ngàng kêu lên: “Mẹ à, mẹ giới thiệu cho con một người ít tuổi hơn con sao?”
“Có gì ngạc nhiên chứ, chỉ ít hơn ba tuổi thôi mà, có quan hệ gì đâu. con chẳng phải là cô gái thời đại mới hay sao? Hơn nữa, người ta không ngại tuổi tác của con…” Bà Diệp vừa nói vừa mang đĩa thịt đặt lên bàn.
“Nhưng con để tâm, mẹ, con để tâm.” Diệp Cô Dung kêu lên, “Con không thể tưởng tượng con sẽ yêu một người ít tuổi hơn con.”
Bà Diệp đang định nói gì thì chuông cửa vang lên.
Bà lập tức trừng mắt với cô, ý trách cứ giọng cô quá to, bà bước nhanh ra ngoài mở cửa, khuôn mặt tươi cười, ông Diệp cũng đứng dậy nghênh đón. Bên ngoài đi vào ba người, một người phụ nữ có kiểu tóc rất tân thời nhìn khá quen mắt, chắc là dì Chu mà mẹ hay nhắc đến, còn có một phụ nữ trung niên có v