Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

tuyệt đối không phải là lựa chọn tốt của cậu đâu.”
“Nếu như anh có thể ở được, chắc em không có vấn đề gì.” Mike chây ì đi theo anh vào bãi đỗ xe, thấy con Audi của Nhan Cảnh Thần thì trợn mắt kêu lên: “Không phải chứ? Sếp của anh chỉ đãi ngộ cho anh loại này thôi sao?”
Nhan Cảnh Thần vô cùng phối hợp lộ ra vẻ mặt đau khổ: “Giờ thì cậu tin tôi chưa? Sự đãi ngộ của tôi thật sự rất kém, cậu nên ở khách sạn đi.”
Mike không thèm để ý tới anh, giành mở cửa xe ngồi vào trước. Nhan Cảnh Thần vô cùng bó tay đành phải ném chìa khóa cho anh ta: “Cậu lái xe về trước đi, tôi còn có việc.”






Làm việc tốt thật gian nan
Nhan Cảnh Thần không thèm để ý tới sự oán giận của Mike mà thả anh ta ở bên đường, lái ô tô đến dưới tầng đợi Diệp Cô Dung, đợi gần nửa giờ thì cô mới lững thững đi xuống, vừa mở cửa xe đầu tiên là ngửi được mùi hương hoa, cô thăm dò nhìn xuống ghế sau, một bó hoa tươi rất to, cô cười hỏi: “Làm gì vậy?”
“Trên đường thấy thì tiện tay mua.” Nhan Cảnh Thần gập túi tài liệu màu đen lại, ném ra đằng sau, bắt đầu khởi động xe.
“Có tiền thật tốt.” Diệp Cô Dung cảm thán.
“Tiểu thư, em cũng là người có tiền mà.” Nhan Cảnh Thần nhắc nhở cô.
Diệp Cô Dung tò mò hỏi: “Ai vậy?”
Nhan Cảnh Thần cau mặt lại: “Là người em xấu xa bất trị của anh.”
Diệp Cô Dung thật sự kinh ngạc: “Anh có em trai?”
“Ừ.”
Diệp Cô Dung quen anh hơn một năm, chưa từng tìm hiểu người nhà của anh, lúc này cũng thấy có chút hiếu kỳ, ngừng một chút mới hỏi tiếp: “Anh ta từ Milano tới?”
“Ừ.”
“Anh ta đang ở nhà của anh?”
“Ở cùng với cậu ta tuyệt đối là một tai họa.”
Diệp Cô Dung ngớ ra, sau đó cô đột nhiên phát hiện hướng xe không phải chạy về nhà, liền hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”
Nhan Cảnh Thần nhìn vào gương chiếu hậu, nói: “Đằng sau có một chiếc xe bám theo chúng ta.”
Diệp Cô Dung giật mình: “Hả?”
“Đúng vậy.”
“Không phải đóng phim chứ.” Cô cười khẽ, quay đầu lại nhìn: “Xe nào vậy?”
“Màu đen, biển số có đuôi là 361.”
“Em không nhìn thấy.”
“Tin anh đi, anh có kinh nghiệm bị người ta theo dõi rồi, có thể nói là vô cùng phong phú.”
“Vậy anh đoán xem đối phương theo dõi anh, hay là theo dõi em?” Diệp Cô Dung mỉm cười hỏi, giống như nghe chuyện tiếu lâm.
“Nếu như là ngày trước, anh cho rằng đối phương theo dõi em, hiện giờ thì không đúng …”
“Lúc này thì có gì khác nhau chứ?”
“Ngày hôm nay Mike tới.”
“Càng nói càng mơ hồ, Mike và chuyện này thì có liên quan gì đến nhau?”
“Cậu ta từ lúc mười lăm tuổi cho đến nay vẫn chiếm lấy tít giải trí nóng hàng đầu, là nhân vật chính có tin tức giải trí mà phóng viên hay săn đón nhất, cậu ta đi tới đâu, chuyện xấu lan tới đó.” 
Diệp Cô Dung kích động, trở nên sôi nổi: “A, vậy khẳng định anh ta rất đẹp trai? Là ngôi sao điện ảnh à?”
Nhan Cảnh Thần vẫn đang tập trung vào chiếc xe phía sau qua gương chiếu hậu, thuận miệng đáp: “Lúc đầu cậu ta học đàn thì chẳng đâu vào đâu cả, được nửa chừng thì đổi sang làm sáng tác, từng có vài tác phẩm, tuy nhiên công chúng lại quá có hứng thú với cuộc sống sinh hoạt cá nhân bất kham hỗn loạn của cậu ta…”
Diệp Cô Dung cười to: “Hỗn loạn như thế nào?”
“Một lời khó nói hết.”
Nhan Cảnh Thần vừa nói vừa đánh xe rẽ trái vào một con đường đơn rất chật hẹp, Diệp Cô Dung nhân cơ hội đó quả nhiên nhìn thấy theo sau có một chiếc xe con màu đen. Biển số xe ở Thượng Hải, đúng là số 361. Lúc này cô mới giật mình, nói: “A, hình như đúng là theo chúng ta…”
Nhan Cảnh Thần lườm cô: “Tin anh chưa?”
Diệp Cô Dung nghiêm túc: “Nhưng vì sao?”
“Gần đây em có đắc tội với ai không?” Nhan Cảnh Thần hỏi ngược lại.
“Không có.” Diệp Cô Dung tỉ mỉ suy nghĩ một chút, sau đó xác nhận: “Không có.” Lại nghiêng đầu hỏi: “Có khả năng là đối thủ trên thương trường của anh không?”
Nụ cười của Nhan Cảnh Thần chợt tắt, anh đột nhiên đánh xe vào lề đường dừng lại, Diệp Cô Dung đang chưa hiểu gì, anh đã ghé sát vào hôn lên mặt cô. Diệp Cô Dung không kịp đề phòng, bị anh hôn mặt đỏ bừng, nói nhỏ: “Đang ở trên đường đấy.”
Anh vẫn nhìn cô không nói gì, đôi mắt đen kịt không che giấu được ý cười.
Diệp Cô Dung ngượng ngùng, sẵng giọng: “Anh dừng ở đây làm gì?”
Nhan Cảnh Thần hất cằm về phía trước mặt, chiếc xe con màu đen biến mất trong cột đèn giao thông, nhíu mày nói: “Anh thấy em tạm thời đừng quay về nhà ở nữa.”
Diêp Cô Dung ngạc nhiên: “Không đến mức như thế chứ?”
Nhan Cảnh Thần lại nói: “Chìa khóa cửa nhà nhất định phải thay.”
Diệp Cô Dung vốn không thấy vấn đề gì, bị anh nói nghiêm trọng như thế cũng cảm thấy lo lắng: “Sao anh lại khẳng định chiếc xe đó đang theo dõi em? Không chừng người ta trùng hợp đi cùng đường…”
Nhan Cảnh Thần thấy cô lo lắng, liền mỉm cười nói: “Mọi việc cẩn thận một chút cũng không sai, anh đến ở với em vài ngày…”
Diệp Cô Dung nghi ngờ nhìn anh: “Có khi cái này mới là mục đích thật sự của anh phải không?”
Nhan Cảnh Thần vừa bực vừa buồn cười, giả bờ buồn bã nói: “Gay go rồi, tâm tư của a


Teya Salat