The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341584

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.

tiếc nuối hiệu quả cách âm của nhà mình quá tốt, bên Nhan Cảnh Thần không có một chút động tĩnh nhỏ nào hết. Ngay lúc cô đang mơ mơ màng màng ngủ, điện thoại di động bỗng reo, cô cầm lên xem, bật cười khẽ.
Vừa ấn nút nhận, câu nói đầu tiên của Nhan Cảnh Thần là: “Dung Dung, chúng ta mua một căn nhà khác ở nhé?”
Những lời này thật sự đi quá xa so với suy nghĩ của cô, cô ngẩn ra: “Hả”
Giọng nói của anh khàn khàn: “Anh nghĩ như thế sẽ tốt hơn.”
Diệp Cô Dung lập tức ý thức được lòng tự trọng đàn ông quá kiêu ngạo của anh lại gây chuyện, dù sao căn nhà này cũng lưu giữ nhiều kỷ niệm giữa cô và Nhiếp Dịch Phàm, khó trách khiến anh chịu đựng không nổi, thế nhưng cô và anh vẫn còn chưa đi tới đâu cơ mà, vì vậy cô uể oải nói: “Hiện giờ bàn đến vấn đề này có quá sớm hay không?”
Anh cảm nhận được ngữ khí của cô, liền giải thích: “Dung Dung, xin em hiểu cho, anh chỉ khao khát lập tức được có em.”
Biết rõ câu nói của anh bao hàm nhiều nghĩa rất rộng, nhưng cô vẫn hiểu sang hàm ý khác, cô mặt đỏ hồng lên, tim đập nhanh, may mà hai người đang nói chuyện qua điện thoại nên không nhìn thấy biểu hiện của nhau, nhưng chỉ bằng vào tưởng tượng cũng thấy đầy kích thích. Ý thức được cô im lặng khá lâu, Nhan Cảnh Thần tiếp tục dùng âm thanh nho nhỏ khêu gợi nói: “Anh biết em lo lắng cái gì, nhưng xin em hãy tin anh, giờ trong đầu anh chỉ nghĩ về anh, chỉ muốn có em…”
Anh còn chưa nói xong, cô đã cúp điện thoại.
Nhan Cảnh Thần mắt mở to mồm há hốc nhìn màn hình điện thoại di động, không hiểu mình nói sai điều gì. Trời đất chứng giám, mỗi một câu nói của anh đều thật lòng, đều bày tỏ tấm lòng của anh, sao ngược lại trở thành mạo phạm cô được. Anh tự xét lại mình.
Anh còn đang băn khoăn có nên chủ động qua đó tạ tội với cô không thì cửa phòng bỗng nhiên bật mở ra.
Diệp Cô Dung mặc chiếc áo ngủ tơ lụa màu xanh nhạt có buộc đai lộ đôi chân thon dài đứng ở cửa, cả người cô được phủ bởi một lớp ánh đèn màu vàng nhạt, không nhìn rõ khuôn mặt, mái tóc đen xõa tung rơi trước ngực, càng lộ ra làn da trắng mịn như tuyết.
Nhan Cảnh Thần đang khổ não ngồi dựa vào đầu giường, nửa người trên để trần, nửa người dưới được che bởi một chiếc chăn mỏng màu hồng nhạt, đôi chân duỗi thẳng ra, đột nhiên thấy cô xuất hiện trước cửa phòng thì ngơ ngác sững sờ, lại nghe cô hỏi: “Ngày mai anh đến thẳng công ty hay là về nhà trước?”
“Hả?” Nhan Cảnh Thần ngay tức khắc không kịp phản ứng: “Đến công ty luôn, sao vậy?”
“Áo sơ mi của anh đâu?”
Diệp Cô Dung vừa hỏi vừa nhìn căn phòng một lượt, ánh mắt không tự chủ liếc vào bộ ngực rắn chắc của anh, làn da sáng bóng đầy mê hoặc dưới ánh đèn màu vàng nhạt. Nhan Cảnh Thần thấy cô ăn mặc như kia, trái tim lập tức xao động, tư duy khó tránh khỏi không theo kịp cô: “Áo sơ mi? Em quan tâm đến nó làm gì?”
“Em mang đi giặt, sáng mai còn kịp là…”
“À, anh để ở buồng vệ sinh rồi.” Nhan Cảnh Thần cuối cùng trở lại bình thường, thấy cô quay người định đi, anh vội gọi cô lại, chờ mong hỏi: “Thì ra là vì cái này?”
Diệp Cô Dung hơi nghiêng đầu: “Đúng vậy.”
Nhan Cảnh Thần nói: “Vậy vừa rồi em cúp điện thoại của anh…”
“Em nghĩ hai người trong cùng một nhà mà gọi điện thoại cho nhau thật là ngốc.”
“Thật không có gì khác?” Nhan Cảnh Thần vô cùng không cam lòng hỏi.
“Vâng.” Diệp Cô Dung có chút trầm ngâm, xoay người lại nói: “Thực ra, còn có một chuyện.”
“Là gì?”
Cô bước tới cúi xuống ghé sát vào môi anh, trong lúc anh chưa kịp phản ứng đã đứng thẳng lên, cười nói: “Ngủ ngon.”
Nhan Cảnh Thần mắt mở trừng trừng nhìn cô đi ra đóng cửa phòng lại, ngây người mất một lát mới bừng tỉnh trong mộng, kích động đến mức định lập tức lao ra ngoài kéo cô lại, bỗng nhiên nhớ đến những lời khuyên dục tốc bất đạt của Tư Đồ Tĩnh Nam, anh trầm tư một lát, cuối cùng phẫn nộ quay lại giường.
Ngày hôm sau thức dậy, Diệp Cô Dung đã là xong áo sơ mi cho anh rồi đi rửa mặt chải đầu, lúc trở ra thì Nhan Cảnh Thần đã rửa mặt mũi xong, ăn mặc chỉnh tề gọn gàng, áo sơmi trắng quần tây, ngọc thụ lâm phong tuấn tú lịch sự tao nhã đứng đó.
Hai người xuống lầu ăn sáng, Nhan Cảnh Thần lái ô tô đưa cô tới công ty rồi mới đi làm.
Mấy ngày này tâm trạng anh vô cùng tốt.
Vì vậy, hôm thứ sáu họp hội nghị tất cả mọi người đều cảm nhận được từ tổng giám đốc đại nhân toát lên một vẻ vô cùng nhẹ nhàng điềm đạm. Tư Đồ Tĩnh Nam thấy anh phơi phới, trong lòng thầm buồn cười. Ai nói phụ nữ lúc yêu thì chỉ số thông minh giảm xuống, đàn ông cũng giống vậy cả thôi.
Hội nghị kết thúc, Nhan Cảnh Thần trở lại phòng làm việc, việc đầu tiên là mở máy vi tính lên mạng xem tin tức ở Thượng Hải, ngay cả trong hòm thư có thư mà cũng không thèm xem. Thừa dịp giờ cơm trưa mà hỏi Diệp Cô Dung tài khoản MSN, sau đó đăng nhập tìm cô nói chuyện phiếm, nửa năm nay đây là lần đầu tiên anh không để tâm tới công việc, cảm giác thật sự là thoải mái.
Tận cho đến lúc thư ký dùng điện thoại nội bộ thông báo anh có khách tới, anh mới ngẩng đầu lên trầm tư trong giây lát, thật sự không nhớ ra hôm nay có hẹn gặp ai, liền