Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.
nói một câu không gặp, giọng của bí thư có chút lưỡng lự, thì đầu dây bên kia đã truyền tới một giọng nói cà lơ phất phơ, dùng tiếng Trung sứt sẹo nói: “Cái tên ma quỷ này, thật không có lương tâm mà.”
Nhan Cảnh Thần như bị kim châm đứng bật lên: “Mike?”
Trong điện thoại đối phương cười hì hì: “Cuối cùng anh cũng nhớ ra em.”
Nhan Cảnh Thần vừa mới gập điện thoại, cửa phòng làm việc đã bị người đẩy ra, dựa vào cánh cửa là một người đàn ông cao to tóc dài, mặc chiếc áo màu xanh bạc cổ cắt hình chữ V, mặc quần jean bó sát, nhìn vô cùng đỏm dáng đến tận xương tủy, đôi mắt đào hoa, cười nửa miệng vô cùng mờ ám nhìn mình.
Thư ký trong bộ đồ công sở màu đen đang đứng sau lưng anh ta, sắc mặt vừa lo lắng vừa có chút nghi hoặc lúng túng nói: “Tổng giám đốc, anh ta…”
Nhan Cảnh Thần huơ tay: “Không sao, cô ra ngoài đi.”
Cả người Mike như không xương õng ẹo bước tới, vô cùng thô lỗ hất chân đóng cửa sầm một cái, Nhan Cảnh Thần thấy thế chau mày lại.
Mike thả người ngồi xoẹt xuống ghế sofa, mỉm cười nói: “Nhìn vẻ mặt này của anh, em sẽ hiểu lầm rằng anh không chào đón em…”
“Cậu không hiểu lầm. Thật sự tôi không chào đón cậu.”
“Sao anh có thể đối xử với em trai duy nhất của mình như thế chứ.” Mike bất mãn kêu lên.
Nhan Cảnh Thần không chút nào động lòng, nhăn mặt nói: “Tôi nhớ kế hoạch lộ trình của cậu là …ừm, để tôi xem nào…” Anh ngồi xuống lật xem biểu lộ trình.
Mike tự chủ động pha cho mình một tách cà phê, cười đắc ý dạt dào nói: “Để tránh đến lúc đó anh trốn không thèm gặp, em cố ý đến sớm so với lộ trình.”
Nhan Cảnh Thần nhún nhún vai, mặt thản nhiên nói: “Cậu thật đúng là hiểu tôi.”
Mike vẻ mặt ai oán cầm tách cà phê đặt chiếc mông gợi cảm lên bàn làm việc, cười hì hì đang định nói gì đó, bỗng nhiên nhìn thấy trên bàn công tác có vài bản thông tin bất động sản, anh tò mò hỏi: “Anh muốn mua nhà ở Thượng Hải?”
Nhan Cảnh Thần hừ một tiếng, hơi nhướng mày lên, ngầm thừa nhận.
Mike có chút giật mình nhìn anh chăm chú: “Nếu như em nhớ không lầm, nhiệm kỳ của anh chỉ có năm năm.”
“Thì sao?”
“Anh dự định ở hẳn đây?”
“Có lẽ vậy.” Nhan Cảnh Thần nằm xuống ghế sofa đặt tay lên ngực, vẻ mặt tươi tắn.
“Tức là sao?” Vẻ mặt Mike nghiêm túc.
“Điều này chẳng liên quan tới cậu cả.”
“Để em đoán xem nào…” Mike bưng tách cà phê nhấc cái mông đang đặt lên bàn làm việc xuống đi vòng quanh quan sát Nhan Cảnh Thần hai vòng, sau đó dừng lại nhìn anh, nói: “Lucia có một lần nhắc đến việc anh có một cô bạn gái ở Thượng Hải, lẽ nào… Là bởi vì nguyên nhân này?”
Nhan Cảnh Thần không ngờ Lucia lại nhiều chuyện như vậy, nghĩ đến việc cô ta sắp tới Thượng Hải, anh lại có chút buồn bực. Mike thấy Nhan Cảnh Thần không trả lời, cho rằng mình đã đoán trúng, liền nhíu mày: “Không phải chứ, John? Anh thật sự yêu rồi?”
Nhan Cảnh Thần tức giận lườm anh ta: “Lẽ nào cả đời tôi độc thân?”
Mike thật sự giật mình, mở to đôi mắt đào hoa, kêu lên: “John, người đó và anh có quen mặt không, thế nào lại…”
Nhan Cảnh Thần cắt ngang lời anh ta: “Tình cảm và quen mặt thì có quan hệ gì?”
Mike vội vàng lại hỏi: “Cô ấy có biết thân phận của anh không?”
“Mike! Trên thế giới PM có không dưới năm trăm chi nhánh, vì sao lại hỏi vấn đề này?”
“À, đó là bởi vì anh vẫn không chịu thừa kế gia nghiệp.” Mike thấy anh thật sự nổi giận, liền khôi phục lại vẻ cợt nhả.
“Nếu cậu nói năng bạt mạng kiểu đó, tôi sẽ phải cân nhắc lại.” Nhan Cảnh Thần ác độc trả lời anh ta,
“Chẳng lẽ gần đây dục vọng của anh không được thỏa mãn? Ha Ha.” Mike không giận mà lại cười, sau đó dùng giọng điệu tỏ ra rất thông hiểu: “Không sao, hai ngày tới Lucia sẽ đến đây…”
Lúc này Nhan Cảnh Thần sợ nhất là nghe được cái tên này, anh liền chuyển câu chuyện: “Cậu nghỉ ở đâu?”
“Đương nhiên là nhà của anh rồi.”
“Tuyệt đối không được.”
Mike kêu lên: “Lẽ nào anh muốn em ở khách sạn?”
Nhan Cảnh Thần mỉm cười: “Lẽ nào ngay cả PM cũng không thể trả nổi tiền công tác phí cho cậu?”
Mike xuất ra bản lĩnh ăn vạ: “Dù sao em tuyệt đối không ở khách sạn, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì?”
Nhan Cảnh Thần không chút khách sáo nói: “Bất luận cậu ở đâu thì nơi đó đều gặp xui xẻo, đừng mang tai họa đến cho tôi.”
“Chuyến đi này em tuyệt đối sẽ cẩn thận, sẽ không tiết lộ một chút tin tức gì…”
“Vậy sao cậu không ở khách sạn đi?”
“John, “Mike dùng chiêu sát thủ: “Nếu như anh không muốn ngày mai trở thành tiêu đề nổi tiếng, tốt nhất là đưa chìa khóa nhà anh ra đây.”
Nhan Cảnh Thần hoàn toàn phớt lờ anh ta, thấy đã hơn bốn giờ, vội vàng gọi điện cho Tư Đồ Tĩnh Nam dặn dò công việc, sau đó trả lời vài thư điện tử, rồi tắt máy thu dọn tài liệu chuẩn bị đi đón Diệp Cô Dung.
Mike vẻ mặt kinh hoàng đi tới trước cửa sổ nhìn lên bầu trời, nói: “Ngày hôm nay là ngày mấy, kẻ cuồng công việc lại về sớm nhỉ?”
Nhan Cảnh Thần tiếp tục bỏ mặc anh ta, mặc áo khoác vào, mang theo túi đựng laptop ra ngoài. Mike vội vàng chen theo vào thang máy, hỏi: “Anh định đi đâu? Trước tiên đưa chìa khóa nhà cho em đi.”
“Tin tôi đi, nhà của tôi