Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

ông quan tâm là chiếu chương trình gì, chỉ cần nghe âm thanh là có chút an tâm rồi. Thỉnh thoảng có gì vui gì buồn hoặc có cảm xúc gì cũng không có ai để cùng chia xẻ, chỉ đành mượn cơ hội khi tắm để hát hò, soi vào gương tự mỉm cười với mình…
Thật sự là quá cô độc, cho nên lại lần nữa thấy anh dĩ nhiên là trong lòng vô cùng vui mừng.
Diệp Cô Dung ngồi đối diện nhìn Nhan Cảnh Thần đang vùi đầu xuống ăn cháo, trong lòng khẽ cười gượng. Sao lại có thể như vậy nhỉ? Rõ ràng anh không phải là kiểu người hợp với cô, nhất định là do cô quá cô đơn rồi, nhất định là thế.
Nhan Cảnh Thần dường như cảm ứng được suy nghĩ của cô, anh đặt bát xuống ngẩng đầu lên nhìn cô, đôi mắt trở nên thâm thúy: “Dung Dung, anh thật sự nghiêm túc muốn được ở bên em.”
Diệp Cô Dung giật mình, miếng dưa chuột nằm trong miệng, muốn nhai cũng không được, không nhai cũng không được.
“Nếu như bây giờ em vẫn chưa quên được Nhiếp Dịch Phàm, anh sẽ chờ em, nhưng trước tiên em phải thích anh một chút. Còn nếu như em thật sự chỉ coi anh là bạn, thì coi như anh chưa từng nói gì,” anh dừng lại, lặng yên một lúc, rồi nói tiếp: “Anh sẽ cố gắng kiểm soát được mình, không gây phiền phức cho em.”
Nói xong, anh lẳng lặng nhìn cô.
Trong phòng khách đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh, thậm chí cô còn có thể nghe được được tiếng trái tim của anh đang đập, dưới ánh mắt nóng rực của anh, cô hoàn toàn không biết nên trả lời sao, ngay cả vị của miếng dưa góp trong miệng cũng nhạt đi, cô cố gắng nuốt xuống, nào ngờ miếng dưa góp chết tiệt đó lại mắc vào cổ họng.
Cô vội vã ăn một thìa cháo to, nuốt mạnh xuống. Âm thanh không lớn lắm nhưng trong bầu không khí yên tĩnh này thì lại có vẻ rất to, cô xấu hổ mặt đỏ bừng, chỉ hận không thể độn thổ ngay được.
Nhan Cảnh Thần còn ngờ vực, khó hiểu nhướng mày lên, muốn hỏi lại thôi.
Diệp Cô Dung vẫn cúi mặt không dám nhìn anh, cảm giác hai má nóng rực, sau một lúc im lặng, cuối cùng cô cố làm ra vẻ vui sướng: “Anh nói thế làm tôi cảm thấy rất vinh hạnh.”
Nghe cô nói vậy làm Nhan Cảnh Thần buông nản, anh vội nói: “Không sao, nếu như em chưa xác định rõ, có thể hai ngày tới trả lời anh cũng được.”
Diệp Cô Dung rốt cuộc nhìn thẳng vào mắt anh: “Không, ngay bây giờ tôi có thể trả lời anh!”
Nhan Cảnh Thần đột nhiên rất sợ nghe được đáp án, anh nín thở nhìn cô.
“Anh là một người rất ưu tú, tôi không hiểu bản thân mình có gì mà lại được anh thích? Nhưng, tôi nghĩ hai chúng ta khác biệt nhau rất nhiều, hình như không hợp nhau lắm, tôi nghĩ…” Cô dừng lại một chút, cân nhắc tìm từ để nói.
Nhan Cảnh Thần vội cắt ngang lời cô: “Dung Dung, em chỉ cần trả lời anh, em có thích anh một chút nào không?”
Diệp Cô Dung bất đắc dĩ khẽ gật đầu.
Nhan Cảnh Thần vui mừng quá đỗi nhất thời chắng biết nói gì, chỉ mở to đôi mắt ngây ngốc nhìn cô.
Lúc này Diệp Cô Dung đã bình tĩnh trở lại, thẳng thắn nói: “Em mới trải qua sự thất bại trong tình yêu, nên không lạc quan đối với việc bắt đầu một tình cảm cảm mới, huống chi giữa hai chúng ta có sự khác biệt rất lớn, “Cô dừng lại hít một hơi thật sâu: “Em cho rằng, anh đang phạm sai lầm.”
Nhan Cảnh Thần vươn tay ra cầm lấy tay cô, mỉm cười nói: “Những chuyện quan trọng, từ trước đến nay anh chưa quyết định sai bao giờ.”
Tay của cô bị anh nắm, cô có thể cảm nhận được lòng bàn tay của anh ẩm ướt, điều này làm cô thoáng an tâm, nó xác định là anh quả thực rất nghiêm túc, nhưng bởi vì anh nghiêm túc, càng khiến cô thấy khổ não, lý trí chống lại tình cảm, thật không biết là nên nghe theo ai.
“Em hãy lắng nghe trái tim của mình.”
Nhan Cảnh Thần ân cần khuyên, tiếng nói hình như có ma lực, Diệp Cô Dung không rút tay, cô cười gượng nói: “Em đã hai mươi tám tuổi rồi, không còn là thiếu nữ ngây thơ nữa. Gần đây em vẫn thường tự hỏi mình, có phải bởi vì em quá cô đơn, cho nên mới có tình cảm với anh…” Cô còn chưa nói xong, vẻ mặt Nhan Cảnh Thần đã vô cùng buồn bã chịu đả kích, cô liền dừng lại không nói nữa.
Nhan Cảnh Thần vẫn cầm tay cô không buông, mắt vẫn nhìn cô chăm chú, cô bị anh nhìn đến ngại ngùng, liền rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh, đứng lên thu dọn bát đũa. Anh vội kêu lên:”Anh còn chưa ăn no mà.”
Diệp Cô Dung mang bát vào nhà bếp, nói: “Hết rồi.”
Nhan Cảnh Thần đi vào theo đề nghị: “Hay chúng ta ra ngoài ăn đi.”
“Không đi.”
“Đi đi mà.”
“Anh thích thì đi một mình đi.”
“Anh không đi một mình.”
“Dù gì người đói là anh chứ không phải là em.”
“Vậy em nhẫn tâm nhìn anh đói bụng hay sao?”
Vẻ mặt anh nửa làm nũng nửa hờn tủi, đôi mắt ngóng chờ nhìn cô. Diệp Cô Dung bị đánh bại, đành phải thay quần áo cùng anh xuống tầng, đi bộ đến nhà hàng gần nhà, ăn xong mới phát hiện cả hai quên mang theo tiền.
Diệp Cô Dung rên rỉ: “Thì ra là anh muốn ăn cơm bá vương hả?”
Nhan Cảnh Thần áy náy nhìn cô.
May mà chỗ này cách nhà không xa, cô đành phải bảo anh ở lại chờ.
Cô nằm trên giường rất không trong sáng có những suy nghĩ vẩn vơ, vừa mở TV, vừa không quên nghiêng đầu nghe ngóng động tĩnh phòng sát vách. Lần đầu tiên cô