Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341293
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1293 lượt.
g diện nào, Lâm Sóc đều thật sự rất chỉn chu.
Hướng Phù Sinh không mở bút ra, cô đứng dậy. Đang lúc Lâm Sóc chưa hiểu cô định làm gì, Hướng Phù Sinh đã bước tới bên lan can, đưa tay ra.
Cô quay lại nhìn Lâm Sóc, cười cười, buông tay. Cây bút quý giá rơi xuống mất dạng.
"Tôi nói rồi, anh nợ tôi, tôi muốn anh nợ tôi cả đời. Cho nên tờ văn kiện này tôi sẽ không kí." Hướng Phù Sinh phủi tay, trở lại trước mặt Lâm Sóc, gương mặt không biểu hiện gì nhiều.
"Đúng như dự đoán." Lâm Sóc chỉ lắc đầu, thu lại văn kiện: "Phù Sinh, tính em vẫn cứ ngang ngạnh như xưa."
Nửa câu sau hắn nói, nghe như tiếng thở dài, lại nghe như lời âu yếm.
"Anh vẫn coi tôi là con ngốc ư? Tôi thu lại quyền ủy thác không có nghĩa là tôi có tiếng nói trong Hội đồng quản trị. Lợi Hằng nằm trong tay anh biết bao năm nay, chuyển qua chuyển lại, khi có chuyện, quyền quyết định vẫn trong tầm tay anh." Hướng Phù Sinh đặt tay lên bộ lễ phục của Lâm Sóc, làm động tác như chỉnh trang lại cho ngay ngắn, trong lời nói ẩn một nụ cười, một sự đắng cay khó lòng xua tan: "Lâm Sóc, chẳng lẽ trải qua biết bao nhiêu chuyện, tôi còn chưa đủ hiểu anh ư? Anh mãi mãi không bao giờ để mình phải chịu thiệt."
Hắn nắm lấy bàn tay cô. Lạnh lẽo quá. Giống như trái tim cô, đã sớm không còn sức sống.
Hắn không tiếp lời, chuyển sang chuyện khác: "Sớm mai bay. Chúng ta đến New York trước, sau đó đi Massachusetts."
Hướng Phù Sinh nhíu mày, trường trước đây cô theo học nằm ở Massachusetts.
"Anh rốt cuộc muốn thế nào? Hâm nóng tình yêu? Tôi đã chẳng còn giá trị lợi dụng nữa rồi. Làm ơn đừng khiến tôi nghĩ rằng anh muốn tiếp tục yêu tôi, chúng ta không thể được đâu." Hướng Phù Sinh rút mạnh tay ra, muốn khoảng cách giữa hai người giãn rộng.
Lâm Sóc khư khư giữ lấy tay cô, hắn đột nhiên gằn giọng: "Ai nói không thể?" Hắn kéo cô vào lòng, cúi đầu chằm chằm nhìn cô: "Hướng Phù Sinh, chẳng phải em đã hỏi tôi, cho tới hôm nay, có phải tôi không thể sống thiếu em được hay không. Giờ tôi nói cho em biết, tôi không thể thiếu em! Em hận tôi cũng được, giận tôi cũng không sao, tôi sẽ không bao giờ buông tay, trừ khi em có bản lĩnh giết tôi thêm lần nữa!"
Nụ cười trên môi hắn tan biến, thay vào đó là cảm giác tàn độc bao bọc lấy cơ thể, thậm chí là sự tiêu điều quạnh hiu. Con ngươi hắn u ám tối tăm đến độ Hướng Phù Sinh chẳng thể tìm thấy bóng mình trong đó.
Hắn nâng cằm cô lên, lấy nụ hôn phong kín, khiến môi cô bị khóa chặt. Một nụ hôn bá chiếm và độc tài bất thình lình giáng xuống khiến người ta không kịp đề phòng.
Bàn tay hắn vuốt ve lưng cô, dù cố gắng kìm nén, cô vẫn cảm nhận thấy sự kích thích từ hắn. Hắn hôn thật sâu, cô thở loạn nhịp.
Hận là hận, người cô yêu như một thanh kiếm sắc, chủ định đâm cô bị thương hết nhát này tới nhát khác.
Còn cô, số mệnh đã định không thể làm một tấm gỗ, chỉ đành biến thành một thanh kiếm khác, đâm hắn bị thương.
Giữa hai người họ, bắt buộc phải làm đau nhau tới máu chảy đầm đìa, nếu không sẽ không có ngày kết thúc.
Sáng sớm lên máy bay, mười mấy tiếng trên mây, đến New York trời cũng vừa quá trưa.
Lên ô tô, Hướng Phù Sinh hạ cửa kính xuống, ngắm những cảnh vật lướt qua hai bên xe, vừa thân quen vừa xa lạ. Cô chưa có thời gian ở lâu tại New York, vì năm đó Lâm Sóc sống tại đây, nên cô thường từ Cambrige vượt ba bốn tiếng dặm trường tới thăm hắn.
Trong kí ức cô, ấn tượng về thành phố này là cảnh đêm lộng lẫy nhìn ra từ khung cửa sổ rất lớn tại căn nhà Lâm Sóc đang ở. Thật náo nhiệt, thật lấp lánh. Không hề có bi thương, chỉ có những tâm tình mật ngọt và niềm hạnh phúc vô biên.
Hôm nay, cô gặp New York dưới ánh mặt trời. Dường như vẻ hào hoa lộng lẫy thời hoàng kim của thành phố này đã lùi xa. Khi những mật ngọt hân hoan trôi qua, chỉ còn trơ lại các căn nhà thấp bé chen chúc chật chội ở Brooklyn, vài con chó hoang vất vưởng bên rạch nước bẩn, thấp thoáng dáng người trần truồng áp mặt vào cửa kính, khuôn mặt u ám vô hồn.
Cô nhoẻn một nụ cười tự giễu. Cảnh vật vẫn thế, chỉ vì lòng người thay đổi mà trở nên quá xa lạ. Đến tận lúc này mà cô vẫn cứ mãi ăn mày dĩ vãng, trong lòng thật chua xót biết bao.
Hai tay cô bám chặt cổ hắn, như một cành dây leo bám lấy một cây đại thụ. Cô an lành ngủ quên trên gốc cây lớn đó mà quên mất rằng, kết cuộc của phận dây leo, chính là vì yếu sức, rớt khỏi cây lớn mà chết.
Sống nhờ cái cây lớn, chết cũng vì nó.
Lâm Sóc tranh thủ giải quyết gấp công việc, trở về nhà đã thấy Hướng Phù Sinh cuộn tròn trên sô pha ngủ, cửa sổ phòng khách mở toang, nhưng bên ngoài đã tắt nắng.
Lâm Sóc tìm một tấm chăn lông khẽ khàng đắp cho cô. Dường như cô còn gầy hơn lúc mới gặp lại. Đôi môi đã quá nhợt nhạt kể cả trong mơ vẫn hơi nhếch lên, mí mắt khẽ rung động, vẻ như bất an.
Sự bất an đó, tất cả là do hắn.
Lâm Sóc đứng thẳng dậy, rảo bước tới trước cửa sổ. Những ngọn đèn hoa thắp sáng như bắt đầu kể câu chuyện của thành phố không có ban đêm. Còn câu chuyện giữa hắn và cô lại không biết viết ti