Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Rồ

Phát Rồ

Tác giả: Thả An

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1285 lượt.

hỏ nào trong lần gặp mặt tay ba gay go này.
Sự phấn khích của các phóng viên không phải không có nguyên do. Bữa tiệc đính hôn hơn ba năm trước giữa Hạ Thiệu Phong và Hướng Phù Sinh đã làm khuấy động cả thành phố, về sau vì vụ tai tiếng "ảnh nóng" mà hủy bỏ hôn ước, ai cũng biết người thứ ba là Lâm Sóc. Xa cách bao năm, ba người gặp lại, câu chuyện yêu hận tình thù rối rắm kiểu này là một tư liệu quá lí tưởng để viết bài.
Hạ Thiệu Phong vẫn thế, vẫn gương mặt điển trai sáng sủa, chẳng thay đổi quá nhiều so với ấn tượng trong tim cô. Có điều, so với anh chàng hay khoe khoang thích thể hiện ngày xưa, giờ anh đã có vẻ trầm tĩnh hơn nhiều. Không còn là bộ đồ màu sắc quá nổi bật nữa, thay vào đó là bộ đồ tây màu đen in họa tiết chìm, vừa trang nhã vừa đứng đắn.
"Lâm Sóc, tôi đợi anh đã lâu rồi đấy." Hạ Thiệu Phong bước lên vài bước, bắt tay cùng Lâm Sóc, khóe miệng nhoẻn cười, cử chỉ không thể bắt bẻ vào đâu được.
"Để chủ nhân bữa tiệc phải chờ, thật là xấu hổ." Lâm Sóc cười nhạt, kéo Hướng Phù Sinh tới cạnh mình: "Tôi vừa đưa Crystal đi làm tóc. Hai người có lẽ đã một thời gian dài không gặp rồi?"
Hạ Thiệu Phong bị hỏi như vậy, trong lòng bối rối mất một lúc, đoạn đưa mắt nhìn Hướng Phù Sinh thêm lần nữa, biểu cảm phức tạp: "Thật thế, đã lâu lắm không gặp. Xem ra cô Hướng vẫn thân thiết với ông Lâm đây hơn, tôi làm thế nào cũng không thể tìm ra cô ấy."






Hướng Phù Sinh lặng lẽ siết chặt tay Lâm Sóc, nhưng hắn lại làm như không nghe ra ý tứ của Hạ Thiệu Phong, nói: "Cô ấy là vợ sắp cưới của tôi."
Ba người mới hàn huyên vài ba câu, đám kí giả đã bắt đầu nhốn nháo. Đặc biệt là nghe đến ba chữ "vợ chưa cưới" thốt ra từ miệng Lâm Sóc, kí giả bắt đầu nhao nhao đặt câu hỏi về tình cảm giữa hai người.
Bữa yến tiệc này vốn dĩ tổ chức để chúc mừng Thiên Ngu, dưới sự quản lí của Hạ Thiệu Phong đã thu mua thành công mỏ dầu Nam Á. Một ngày vui lớn như vậy, Hạ Thiệu Phong chắc chắn sẽ không để báo giới kiếm chuyện bôi tro trát trấu vào mặt mình. Nhưng cũng không có nghĩa anh sẽ khoanh tay để mặc Lâm Sóc làm khách át giọng chủ.
Ngoài mặt tỏ vẻ hiền hòa, nhưng Hạ Thiệu Phong một mặt sai trợ lí ra giải quyết với giới truyền thông, một mặt lấy lí do buổi lễ sắp bắt đầu, đưa Lâm Sóc và Hướng Phù Sinh vào trong. Lâm Sóc cũng là người biết điều, mục đích của hắn chẳng qua là thông báo cho Hạ Thiệu Phong lẫn giới truyền thông Hồng Kông biết, Lâm Sóc hắn sắp lấy Hướng Phù Sinh làm vợ, chỉ thế mà thôi. Hơn một năm trước, Hạ Thiệu Phong chính thức tiếp quản Thiên Ngu, vị thế đã khác hẳn ngày xưa, nếu thật sự làm hỏng chuyện, khiến anh ta mất hứng, đối với Lâm Sóc chẳng có lợi gì.
Bước vào hội trường, Hạ Thiệu Phong liền tách ra đi chào hỏi các vị khách khác. Đối với Hạ Thiệu Phong mà nói, Lâm Sóc và Hướng Phù Sinh chưa chắc đã là người anh ta thật lòng muốn gặp và nói chuyện.
Đau tới mức tê liệt, tới mức thành thói quen, vậy mà cô vẫn sống tiếp được, tất cả là nhờ một chữ "hận".
"Crystal!" vẻ mặt Lara vô cùng sửng sốt, rảo bước tới trước mặt Hướng Phù Sinh và Lâm Sóc.
Hướng Phù Sinh thôi suy tư, đưa mắt nhìn cô bạn khuê nữ ngày nào, mái tóc búi gọn sau đầu một cách tinh tế, khuyên tai hình giọt nước, trút bỏ vẻ thanh xuân sôi nổi, Lara đứng trước mặt cô bây giờ đã khác xa.
"Ông Lâm." Ánh nhìn của Lara với Lâm Sóc hơi phức tạp, nhưng khi quay lại Hướng Phù Sinh, đôi mắt ấy lại lanh lợi trở lại.
Lara khoác tay một người đàn ông, hơi nghiêng đầu: "Đây là chồng tớ, Mars."
Lời giới thiệu của Lara tuy đơn giản, nhưng trong ấy hàm chứa biết bao niềm vui, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc ngọt ngào ấy, mãnh liệt đến không thể che giấu được.
Tình cảm nồng nàn kia, Lâm Sóc và Hướng Phù Sinh cũng từng có. Nhưng cuối cùng đã bị hủy hoại trong sớm chiều. Lâm Sóc gật đầu chào, ánh mắt lại chuyển về Hướng Phù Sinh, cô khẽ nhếch môi cười, nói lời chúc mừng: "Lâu lắm mới gặp, không ngờ cậu đã lấy chồng rồi. Chúc mừng nhé."
Lâm Sóc biết rõ, nụ cười này của cô trơ khấc như của một bức tượng gỗ, chỉ vì xã giao.
Tại một bữa tiệc linh đình, nơi mà mọi người hội họp thế này, nhìn cô như vậy, hắn bỗng cảm thấy kích động, muốn xé toang nụ cười giả dối ấy.
Nhưng cuối cùng hắn không làm gì cả, chỉ trầm tư nhìn cô giả vờ niềm nở với cô bạn thân ngày xưa.
Hắn biết, có lột trần nụ cười giả tạo này đi, hắn cũng không cách nào trả lại nụ cười chân thật cho cô nữa.
Ba năm trước, cô từng nói, cô không cần tình yêu của hắn.
Ba năm sau, cô không ở đây, hắn không phải chưa từng nghĩ sẽ buông tay, sẽ không đi tìm cô nữa.
Đã phụ cô rồi, để cô rời đi thật xa mới là cách an toàn cho hắn, để cô ở bên cạnh rất nguy hiểm, hắn đâu phải không biết. Đã biết bao lần hắn mang lí do này ra răn đe bản thân.
Thế nhưng, khi hành tung của cô bày ra trước mắt hắn, khoảnh khắc ấy, tất cả mọi lời răn đe sừng sững đều sụp đổ.
Từ bỏ, hắn làm không được.
Trong bữa tiệc phải nói chuyện rất nhiều, Hướng Phù Sinh chẳng mấy chốc đã cảm thấy cơ mặt mỏi nhừ. Rất