Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341211
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.
lâu rồi cô không cười nhiều như vậy, thật có chút không quen.
Mượn cớ vào phòng trang điểm, Hướng Phù Sinh rời khỏi đám đông, ra tới cửa, cô thở hắt ra. Trước tấm kính lớn, cô lấy ngón tay giữ chặt khóe môi đang nhếch lên, cố gắng ghi nhớ độ cong này, lại hít thở sâu vài lượt mới đi ra.
Cô rẽ qua một khúc quanh, lững thững bước, gương mặt trơ như gỗ, không hay biết cánh cửa căn phòng gần đó đột ngột mở ra, một cánh tay vụt kéo cô vào trong.
Đó là một phòng tiệc nhỏ, đèn bật sáng trưng. Hạ Thiệu Phong vẫn nắm chặt lấy cổ tay cô, một luồng khí ấm áp tỏa ra khiến người ta nao lòng.
Hướng Phù Sinh bình tĩnh trở lại, nhìn rõ đó là Hạ Thiệu Phong, liền nhướn mày hỏi: "Có việc gì thế ông Hạ?"
"Đừng giả vờ nữa, ở đây không có người ngoài."
Hạ Thiệu Phong thả tay ra, Hướng Phù Sinh liền nhếch môi cười, trong nụ cười có vài phần lả lơi. Cô ngả người dựa vào tường, khoanh tay trước ngực: "Em có giả vờ mấy cũng sao bằng anh. "Xem ra cô Hướng vẫn thân thiết với ông Lâm đây hơn, tôi làm thế nào cũng không thể tìm ra cô ấy." Hướng Phù Sinh nhại lại câu nói ban nãy của anh.
"Còn đùa được thì chắc mọi chuyện vẫn thuận lợi?" Hạ Thiệu Phong nhướn mày, gương mặt hồi phục lại vài phần bướng bỉnh ngày trước.
"Vẫn trong tầm kiểm soát."
"Em biết là anh không tán thành em quay lại." Hạ Thiệu Phong không để ý tới trò trêu chọc của cô, nghiêm túc nói.
"Lâm Sóc không chịu thả em đi, em có nhất thiết bắt hắn trả nợ đâu." Hướng Phù Sinh khua tay.
Hạ Thiệu Phong dừng lại giây lát, đoạn nói: "Cho dù như vậy, em cũng không nhất thiết phải thế này, anh có thể giúp em."
"Trừ bản thân em ra, dựa vào ai cũng không an toàn. Anh đã giúp em quá nhiều rồi.”
Hướng Phù Sinh ngẩng đẩu lên, đưa mắt ngắm ngọn đèn treo bằng thủy tinh sáng lấp lánh: "Hắn đã đâm đầu vào, thì những món nợ đó, em phải tự mình đòi."
Nói xong, Hướng Phù Sinh ngẩn ra giây lát, thu lại ánh nhìn nói: "Anh nên trở lại tiếp khách đi. Chủ nhân không thể vắng mặt quá lâu."
Hạ Thiệu Phong dừng lại trước Hướng Phù Sinh, đưa tay vuốt qua vành tai và má cô, những ngón tay truyền tới một cảm giác ấm áp dịu dàng. Anh cảm nhận được sự xơ cứng trên gương mặt cô, liền thu tay lại: "Nghe nói mấy ngày trước em ốm, cố gắng tự chăm sóc mình…”
Lời nói ra dường như chưa hết, nhưng cũng không nghe được thêm gì nữa. Tâm ý của Hạ Thiệu Phong, Hướng Phù Sinh sao lại không nhìn ra. Chỉ là, cô không thể nhận, cũng không dám nhận.
Hướng Phù Sinh kiễng chân, áp má mình vào má Hạ Thiệu Phong:
"Em chỉ có thể làm tới đây thôi, Thiệu Phong. Em của hiện tại, không dám bảo đảm bất cứ thứ gì. Em không muốn anh đợi, đợi một cách vô vọng, đợi một cái kết có thể sẽ chẳng bao giờ xảy ra. So với vô vọng, cho đi một hi vọng mà không thực hiện, còn tàn nhẫn hơn." Hướng Phù Sinh dứt lời, liền mở cửa đi ra ngoài.
Hạ Thiệu Phong đứng trơ tại chỗ, nhìn cánh cửa trước mắt đóng lại, giống như cô đang khép lại cánh cửa trái tim mình vậy.
Cô chẳng bao giờ cho anh thời gian để anh nói câu trả lời.
Nếu cho anh thời gian, anh sẽ nói, anh nguyện ý chờ đợi.
Nhưng, cô không muốn nghe.
Hạ Thiệu Phong biết, không phải cô sợ tàn nhẫn với anh, mà chỉ là, cô không muốn nghe.
Hướng Phù Sinh ra khỏi căn phòng, không trở lại bữa tiệc mà hỏi một người phục vụ đường lên sân thượng, một mình đi ra hóng gió. Sân rất lớn, bày mấy bộ bàn ghế, cô chọn ngồi xuống một chiếc bàn hướng ra ngoài, chiếc váy voan mỏng rủ xuống che kín chân, quẹt trên mặt sàn.
Gió đêm mát lạnh như điềm báo mùa thu sắp tới.
Cô chống cằm, ngón tay đều đều gõ nhịp trên mặt bàn, dường như đang suy tính điều gì.
Thói quen này vốn là của Lâm Sóc.
Muốn biết một người có để lại dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời bạn hay không, hãy nhìn những thói quen.
Lúc nào cũng thế, người đã đi, trà đã nguội, nhưng thói quen vẫn ở lại.
Hướng Phù Sinh đắm mình trong suy tư, không biết đã ngồi bao lâu, cho tới khi thấy mặt bàn trước mắt bỗng có một bộ giấy tờ công chứng được đặt xuống, cô mới thuận theo những ngón tay thuôn dài đang cầm giấy tờ mà nhìn lên, bắt gặp ánh mắt thăm thẳm của Lâm Sóc.
"Luật sư vừa mang tới, không có vấn đề gì, kí đi."
Vẫn cái vẻ dửng dưng ấy, giống như quá khứ lại lần nữa tái hiện trước mắt Hướng Phù Sinh. Ngày ấy hắn cũng thế, bày ra trước mặt cô một tờ giấy ủy thác, một chiếc bút, thong thả nói, luật sư vừa mang tới, kí đi.
Quá khứ cô vừa gặp chuyện kinh hồn lạc phách, nhưng giờ đã khác, đã có thể tự điều chỉnh trạng thái của mình. Cô cầm tờ giấy lên, đọc lướt qua hai lượt. Văn kiện pháp luật này cho phép cô thu lại cổ phần mà năm đó đã ủy thác cho Lâm Sóc quản lý, từ đó trở lại làm đại cổ đông của Lợi Hằng. Hắn xác nhận hiện nay tinh thần cô đã trở lại bình thường, trả lại cổ phần, xem ra đúng là ban phát một đại ân điên.
"Bút đâu?" Cô ngẩng đầu hỏi.
Lâm Sóc rút ra một chiếc bút đưa cho cô. Hướng Phù Sinh cầm lấy, ngắm nghía một chút. Cũng vẫn kiểu bút cũ, thân bút cong cong mềm mại, chất liệu thượng hạng, bóng láng rất đặc biệt. Không thể không nói, từ bất kể phươn