Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau
Tác giả: Thả An
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.
n tưới cây, ngắm hoa, xem các tin tức giải trí hay tình hình cổ phiếu, doanh nghiệp... Một tuần cứ thế trôi qua vùn vụt.
Chiều thứ tư, Hướng Phù Sinh vẫn như mọi ngày, nằm trên chiếc ghế tựa trong thư phòng, vừa sưởi nắng vừa đọc sách. Thấy hơi mệt, cô liền đặt cuốn sách đọc dở lên bụng, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa kính, tưới xuống cơ thể, bao bọc lấy cô. Nhắm đôi mắt, tay gác hờ trên thành ghế, cả người cô cảm thấy thoải mái vô cùng. Mái tóc đen buộc gọn trên bả vai, chỉ sót lại vài sợi xòa xuống.
Lâm Sóc không vào phòng, vì cảnh tượng trước mắt mà dừng bước. Cô nằm đó bình yên như một bức tranh, hắn không muốn quấy rầy.
Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên đập tan sự tĩnh lặng. Hướng Phù Sinh chần chừ mở mắt, nhỏm dậy bước về phía nơi âm thanh phát ra, liền thấy Lâm Sóc đang đứng ngoài cửa. Hắn lập tức quay lưng đi, cầm điện thoại lên nghe.
Cuộc gọi của Lệ Chí Thành, báo với hắn những văn kiện liên quan đã chuẩn bị xong. Lâm Sóc đáp một tiếng, cúp máy. Khi tới cửa phòng nhìn vào, hắn thấy Hướng Phù Sinh đã ngồi xuống từ lúc nào, ánh mắt lãnh đạm nhìn hắn.
Nói hắn không muốn quấy rầy, chi bằng nói, hắn không muốn nhìn thấy vẻ mặt này của cô.
"Tối nay có một bữa tiệc rượu, em đi cùng tôi." Hắn cất bước tiến vào phòng nói.
"Ồ? Định chính thức đưa tôi ra sân khấu à? Với danh nghĩa gì đây?" Cô đứng dậy, đi sượt qua vai hắn, để cuốn sách lên giá.
Lâm Sóc tới gần, kéo cô quay lại, hai tay hắn áp lên giá sách, nhốt cô trong vòng tay mình, khàn giọng nói: "Vị hôn thê của tôi, như thế đã được chưa?"
"Vị hôn thê của anh?" Hướng Phù Sinh giương mắt nhìn hắn: "Tôi không có hứng làm vật lệ thuộc của anh."
"Câu đó em chỉ có thể nói khi được quyền lựa chọn. Em bây giờ, chẳng có tư cách nói thích hay không thích đâu." Hắn cười nửa miệng, giọng điệu ôn hòa, nhưng lời nào cũng như con dao đẫm người ta rớm máu.
"Thế thì cám ơn anh đã giúp tôi hiểu rõ vị trí của mình.” Đôi mắt Hướng Phù Sinh nặng trĩu. "Vậy tôi chỉ còn cách tạm thời nhường nhịn anh một thời gian vậy."
"Chỉ sợ là..." Lâm Sóc cúi xuống, áp mặt vào cổ Hướng Phù Sinh, lưỡi hắn lướt nhẹ qua làn da cô, bất ngờ hôn siết, tạo thêm một vết tích mới. Khi ngẩng đầu lên, hắn bắt gặp ánh nhìn chán ghét của cô, liền cười nhạt: "Em đã chịu \'tạm thời\', thì sẽ phải \'tạm thời\' cả đời."
Sau đó, Lâm Sóc đưa Hướng Phù Sinh lên gác làm tóc, chọn quần áo, sửa soạn kỹ lưỡng một lượt. Khi Hướng Phù Sinh bước ra từ phòng trang điểm, Lâm Sóc chấn động. Cứ như Hướng Phù Sinh của nhiều năm trước đã trở về vậy, lộng lẫy, đài các...
Mái tóc đen được vén lên kỹ càng, chỉ dùng một chiếc kẹp tóc điểm xuyết kim cương nhỏ cài lên. Bóng mắt đánh tông nâu khiến đôi mắt cô càng thêm sâu thẳm, làn môi tô vẽ tinh tế làm cô tươi tỉnh hơn nhiều. Chiếc váy dạ tiệc bằng voan màu nude choàng qua vai, ôm lấy những đường nét nữ tính, làm tôn thêm vẻ xinh đẹp tự nhiên.
Hướng Phù Sinh ngắm mình trong gương, đã rất lâu rồi không ăn diện đến vậy, giờ đây bỗng cảm thấy có chút thất vọng, nhưng không đến nỗi gượng gạo. Trông thấy Lâm Sóc đang nhìn mình không chớp mắt, cô nhếch môi.
Sau đó Lâm Sóc cũng thay đồ dự tiệc, chỉnh lại đầu tóc. Hắn vẫn quen mặc những bộ đồ màu đen, kiểu dáng đứng đắn một chút. Cách ăn mặc này thực sự giống y như chính con người hắn: Bề ngoài không bao giờ lộ sơ hở, khiến người ta không thể nắm bắt được suy nghĩ và thủ đoạn bên trong.
Hai người ngồi xe tới khách sạn tổ chức dạ tiệc. Tới nơi, thấy ngay lối vào đã trải sẵn một tấm thảm đỏ, Lâm Sóc đặt cánh tay Hướng Phù Sinh lên khuỷu tay mình, kề vai cùng nhau bước vào thang máy. Trước cửa lớn, khách khứa đang lục tục kéo vào, ánh đèn flash của đám phóng viên cũng được thể liên tục chớp tắt. Cảnh tượng thế này đối với Hướng Phù Sinh mà nói, giống như ký ức của kiếp trước, vậy mà giờ phô bày ngay trước mắt.
Lâm Sóc khoác tay Hướng Phù Sinh đường hoàng bước vào cửa. Đám phóng viên nhanh mắt lập tức nhận ra Lâm Sóc, lũ lượt kéo tới vây lại. Có tiếng ai đó hét lên: "Hướng Phù Sinh kìa!" Đám kí giả phút chốc sôi sùng sục, tiếng bấm máy ảnh dậy lên liên tục.
"Xin hỏi cô Hướng về Hồng Kông lúc nào vậy?"
"Hiện giờ cô Hướng và ông Lâm đang có quan hệ thế nào với nhau?"
"Tối nay là bữa tiệc do ông Hạ tổ chức, xin hỏi ông Hạ có biết cô Hướng đến không?"
Hạ Thiệu Phong vừa chào hỏi một vị chủ tịch xong quay ra, đã thấy đám phóng viên xúm lại rất đông trước cửa lớn. Anh bước tới, liền trông thấy người đứng giữa những ánh đèn flash, chính là Hướng Phù Sinh. Cô mặc chiếc váy voan rủ dài thật duyên dáng, tay trong tay cùng Lâm Sóc, vẫn đẹp lộng lẫy đến kinh ngạc, thời gian dường như không thể chạm tới nhan sắc cô, chỉ có điều ánh mắt sao mà thâm sâu không thấy đáy...
Hướng Phù Sinh quả nhiên đã trở về.
"Ông Hạ tới kìa!" Có người để ý thấy Hạ Thiệu Phong đi tới, liền hét lên. Các phóng viên nghe tiếng đua nhau quay đầu lại, quả nhiên trông thấy ông chủ bữa tiệc Hạ Thiệu Phong đang tới. Tiếng bấm máy ảnh vang lên liên hồi, chỉ sợ lỡ mất bất cứ khoảnh khắc n