Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343195

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3195 lượt.

ọng tấn công.
Trang Chi Điệp cứ xua tay lia lịa, bảo tán gì mà khiếp thế, rồi nhìn A Xán bảo:
- A Xán ở ngõ này tiếc thật đấy.
A Xán đáp:
- Cũng chẳng có gì đáng tiếc đâu. Trên đời này phần lớn là đàn bà loại A lấy đàn ông loại D mà. Người đời thường nói vàng chôn dưới đất rút cục vẫn là vàng, đương nhiên không có ý nói em là vàng đâu, nhưng cho dù là thỏi vàng, đem chôn bạn xuống đất, bạn là vàng thì có tác dụng gì? Gang thép không có giá, song có thể đúc nồi chảo nấu cơm, thì quả thật gang thép có giá trị hơn vàng! Điều an ủi em hiện nay là em còn có một đứa con trai ngoan ngoãn, cháu người kháu khỉnh, mà đầu óc cũng thông minh.
Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Thế cậu bé đâu?
- Cháu học sơ trung, tối về muộn, nhà trường dạy thêm bài. Hy vọng của em gửi gấm cả vào cháu. Em đòi hỏi cháu sau này học hết đại học, học tiếp phó tiến sĩ, rồi ra nước ngoài đóng dựng sự nghiệp.
Trang Chi Điệp thấy băn khoăn nói:
- Em còn trẻ thế này, đang là lúc tràn đầy sức sống, nếu dồn cả tâm tư vào đứa con thì…
A Xán cười, cười rất sượng, cúi đầu nhìn mặt bàn, thấy mặt bàn có một lớp bụi, liền cầm giẻ lau đi, nói:
- Anh nói đúng, nhưng anh không hiểu – lại cười nói tiếp – Em đã từng nói với A Lan, trước kia em đã từng chịu đói ở Tân Cương. A Lan bảo em nó cũng đã từng nhịn đói. Nhưng A Lan chỉ có một lần đi công tác ở miền núi, đi một ngày đường không có một miếng cơm, còn em chịu đói như thế nào nhỉ? Em thật sự ăn bữa này không biết bữa mai thế nào, gia đình nghèo túng tới mức không có một nắm gạo, lúc nào cũng thấy bụng đói, hai trường hợp ấy khác nhau chứ!
Trang Chi Điệp nói:
- Tôi hiểu…
Mạnh Vân Phòng ngồi một bên nghe, trong lòng dường như đã hiểu ra điều gì, lại không hiểu gì cả, chỉ cảm thấy họ nói chuyện với nhau hợp ý, liền bảo anh lấy xem máy đi vào trong thành phố có chút việc. Trang Chi Điệp cứ ở đây viết thư và chờ, hai tiếng đồng hồ sau về đón. Bất chấp Trang Chi Điệp có đồng ý hay không, nói xong Mạnh Vân Phòng đi ra xe nổ máy "Mộc Lan" đi luôn.
Mạnh Vân Phòng vừa đi khỏi, Trang Chi Điệp có phần nào không được tự nhiên. A Xán hỏi:
- Bây giờ thì anh yên chí viết thư chứ ạ?
Trang Chi Điệp đáp:
- Vâng.
A Xán liền lấy giấy bút ra, gạt những thứ để lộn xộn trên mặt bàn sang một bên để Trang Chi Điệp ngồi, chị bảo chị ngồi đây xem sách, không gây ảnh hưởng đến anh. Ngay một lúc Trang Chi Điệp chưa thể nhập cuộc được, mở đầu vài chữ, lại xé đi. A Xán liền bảo nắng rọi vào, bước đến đóng rèm cửa sổ, lại sợ anh ấy bức, lấy quạt quạt cho anh ở đàng sau.
Trang Chi Điệp bảo không cần quạt, tìm được cảm xúc bắt đầu viết, càng viết càng nhập hồn, tình cảm sâu nặng như đam mê. A Xán ngồi một chỗ đọc sách một lúc, đưa mắt lặng lẽ nhìn dáng dấp Trang Chi Điệp đang chăm chú viết thư. Không biết đã bao lâu, Trang Chi Điệp viết xong, quay lại nhìn, thấy A Xán đang nhìn mình ngây người ra. Anh nhìn A Xán, song chị không phát hiện ra, anh lên tiếng:
- Viết xong rồi!
A Xán bất thình lình giật mình, biết mình bị mất vía, mặt e thẹn đỏ ửng, vội vàng nói:
- Viết xong rồi ư, sao anh viết nhanh thế?
Trong chốc lát Trang Chi Điệp nghĩ thầm, từ lúc đến nhà đến bây giờ đã thấy cô ấy thẹn đỏ mặt bao giờ đâu. A Xán bước đến gần hỏi:
- Anh thử đọc cho em nghe được không?
Trang Chi Điệp đáp:
- Sao không được, em nghe nhé, xem có vị đàn bà các em không, anh chỉ lo tổng biên tập Chung Duy Hiền nhận ra tình cảm không thật.
Nói xong anh liền đọc thư, chẵn chặn ba trang giấy. Trang Chi Điệp đọc xong, chợt phát hiện ngay trước mặt có một bàn tay trắng muốt. Năm ngón thon dài, song rất mũm mĩm, ngón út và ngón đeo nhẫn áp sát xuống mặt bàn, còn ngón giữa và ngón trỏ thì cong lên, đang run rẩy. Lúc này anh mất biết A Xán đã đứng sát ngay cạnh mình từ lúc nào, một tay vịn vào bàn, một tay đang quạt nhè nhẹ sau lưng anh. Anh ngẩng lên, khoảng không trên đầu chính là khuôn mặt của A Xán đang nhìn xuống, hai mắt đắm đuối, đôi má đỏ ửng:
- Em cảm thấy thế nào?
A Xán đáp:
- Em hoang mang cảm thấy, hình như bức thư này viết cho em
Trang Chi Điệp chợt xúc động, thốt lên hai tiếng khản đặc:
- A Xán!
A Xán đáp:
- Dạ!
Toàn thân chị đang lảo đảo. Bàn tay đang cầm bút của Trang Chi Điệp vội đưa ra, khi bàn tay cầm bút đỡ vào thắt lưng của A Xán, và người anh cùng một lúc đứng lên, thì cái miệng đang sà xuống và cái miệng đang ngẩng lên liền đấu vào nhau ở chỗ khoảng trống chưa đứng thẳng dậy. Ngòi bút kia đã dây mực lên chiếc áo sơ mi trắng của A Xán. Hai người ôm choàng lấy nhau, va vào chiếc ghế mây đổ chỏng trơ.
Trang Chi Điệp nói:
- A Xán ơi, đây là một bức thư anh viết hay nhất, anh viết trong sự thiện cảm đối với em.
A Xán đáp:
- Thật thế ư, anh thích em thật ư?
Trang Chi Điệp lại xiết chặt A Xán thêm một lần nữa, anh không muốn nói nhiều, cũng không cần nói. Anh bày tỏ sự đồng tình và yêu thích A Xán bằng sức mạnh và lòng cuồng nhiệt của mình. Nằm gọn trong lòng anh, A Xán nói:
- Không biết anh đánh giá em thế nào, cho em là người đàn bà hư hỏng.