Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3194 lượt.
Không phải đâu, em không hư hỏng đâu, thật đấy! Anh đã thích em ư, em không dám tin như thế, em nghĩ cho dù em có làm chuyện ấy với anh, cũng là một việc đẹp, em cần được đẹp một lần.
A Xán bảo Trang Chi Điệp ngồi tử tế và lại một lần nữa nói rõ mình là một người đàn bà tốt, là người đàn bà không hư hỏng, ngày còn bé chị học rất giỏi, nhưng thành phần gia đình chị thuộc tầng lớp cao, từ An Huy chị đi chi viện biên giới ở Tân Cương và ở đó may mắn tìm được Mục Gia Nhân và mới được cùng điều đến Tây Kinh mấy năm trước. Cuộc sống hiện nay của chị rất mệt mỏi, rất tồi tệ, là một người dân bình thường nhỏ nhoi, song tâm tình chị vẫn thanh cao, chị không phải là con người xấu xí, chị có cái dáng đẹp khuôn mặt trắng trẻo, nhưng ngoài chồng ra, chị chưa bao giờ để bất cứ người nào chăm chăm nhìn chị, thưởng thức chị. Trang Chi Điệp nói:
- Anh tin em, A Xán ạ, em đừng nói nữa.
A Xán đáp:
- Điều cần nói em đã nói hết với anh. Em chỉ muốn làm một người trong suốt như pha lê trước mặt anh, nếu anh thích em thì em để anh nhìn em, thưởng thức em, em cần phải doạ anh đấy!
(Tác giả cắt đi bốn trăm mười một chữ)
A Xán kéo anh xuống, anh chỉ ngửi thấy một mùi thơm lạ lùng. A Xán nói:
- Người em thơm đấy, Mục Gia Nhân đã từng bảo thế, thằng nhóc con em cũng nói như vậy, anh thử ngửi ở dưới thì biết chỗ ấy mới thơm.
Trang Chi Điệp phủ phục xuống, quả nhiên có một luồng khí thơm bốc lên nóng hổi, liền cảm thấy mình như đang ở trong sương mù (tác giả bỏ đi hai mươi hai chữ).
Nhưng A Xán lại nhổm dậy, ôm anh nằm xuống và bảo:
- Em không hối hận, em đâu có hối hận? Em xúc động quá đấy, em phải cám ơn anh, thật đấy, em nên cám ơn anh thế nào nhỉ? Anh đã làm em thoả mãn, không chỉ thoả mãn về thể xác, mà thoả mãn cả tâm linh. Anh không biết em bi quan, nản lòng như thế nào đâu, em cứ bảo đời em thế là hết, nhưng anh đã thích em như thế này, em không xin anh thứ gì, không xin anh tiền, không xin anh làm việc gì, có một danh nhân là anh đây đã thích em, thì em lại có lòng tin vào mục đích của cuộc sống! Quả thật, em hâm mộ phu nhân của anh, chị ấy lấy được anh, chắc chắn làm việc gì cũng thành công, cũng huy hoàng, em ghen với chị ấy, ghen với chị ấy lắm! Nhưng em tin em không dám thay thế chị ta, cũng không nghĩ như thế. Em và anh thế này, anh yên tâm, em sẽ không gây cho anh bất cứ sự phiền hà và gánh nặng nào đâu.
Chưa bao giờ Trang Chi Điệp nghe người đàn bà nào nói với anh như vậy. Anh bò dậy, lau khô nước mắt cho A Xán và nói:
- A Xán này, anh không tốt đâu, em nói thế anh xấu hổ đấy!
Nói xong, anh ngồi thừ ra, song A Xán đã nói:
- Em không cần anh như vậy, em không cần anh như vậy đâu!
Xán lại ôm chặt lấy anh, ngả đầu vào lòng anh. Hai người ngồi im lặng một lúc, thì A Xán khẽ hỏi:
- Anh có muốn hút thuốc không?
A Xán thò tay lấy một điếu thuốc trong hộp thuốc ở đầu giường, ngậm vào miệng, châm lửa, rồi lấy ra đặt vào môi Trang Chi Điệp. Nhưng Trang Chi Điệp bỏ thuốc ra và bảo:
- Em cho anh ngửi mùi thơm của em một lần nữa nhé, để mùi thơm của em át mùi hôi thối trên người anh đi!
A Xán ngoan ngoãn nằm thẳng người ra, Trang Chi Điệp liền quỳ xuống hôn và ngửi từ đầu đến chân một lượt. Anh cho A Xán biết địa chỉ của căn nhà "cầu khuyết", anh hy vọng hai người sẽ còn gặp nhau.
A Xán nước mắt ướt đầm, gật đầu đồng ý.
Dưới tháp Đại Yên ở Tây Kinh có một thôn cái tên lạ lùng gọi là Hào Bảo, người trong thôn ai ai cũng biết đánh trống. Tương truyền, tổ tiên của Hào Bảo là một người đánh trống nổi tiếng trong quân vua Tần, sau đó về sống ở đây. Để ghi nhớ công đức của tổ tiên, cũng là để đoàn kết họ hàng, con cháu của người đánh trống đã luôn luôn lấy trống truyền đời, dàn dựng biểu diễn nhạc trống "Vua Tần phá trận". Trong phong tục xưa nay, mồng hai tháng hai là ngày rồng ngẩng đầu, song ở thôn Hào Bảo lại là ngày lễ đánh trống của họ, thông thường là có một lá cờ màu vàng hơi đỏ do một ông già làng giơ lên làm hiệu, hàng trăm người xếp thành hàng ngũ đánh trống đi vào đại lộ trong thành phố oai phong lắm. Lúc đó các cửa hiệu muốn may mắn tốt lành, đội trống đi đến đâu, liền buộc sợi lĩnh đỏ dài ba thước ba tấc lên đầu người cầm cờ, hàng ngàn hàng vạn quả pháo rạ nổ tới mức rung trời chuyển đất. Bước sang những năm này tình hình thay đổi, song người Hào Bảo vẫn đánh trống, nhưng đã lấy nhạc trống để làm ăn sinh sống . Các xí nghiệp kinh doanh của vùng ngoại ô phía nam thành phố, mỗi khi có sản phẩm mới khai phá cần tuyên truyền quảng cáo, đột phá bao nhiêu vạn đồng cần báo hỉ, liền mời nhạc trống của người Hào Bảo. Cho nên thị dân đến trong phạm vi tường thành không chỉ đông nghìn nghịt trên đường phố vào ngày hai tháng hai, mà ngày thường hễ nghe có tiếng trống, liền biết ngay nông dân ngoại thành lại ăn nên làm ra, có tiền đi vào thành phố khoa trương, liền đổ ra đường xem như nước thuỷ triều lên. Hôm nay chủ nhật, nhạc trống lại nổi lên trên phố, thanh thế lớn hơn trước kia nhiều. Đầu tiên Ngưu Nguyệt