Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3196 lượt.
Thanh và Liễu Nguyệt ở nhà cuốn dây len, tiếng trống làm cho hai người háo hức. Liễu Nguyệt hai tay cầm cuộn len mà thỉnh thoảng như người mất hồn, Ngưu Nguyệt Thanh liền mắng một câu: "Con ranh cứ nhấp nha nhấp nhổm không ngồi yên được hả?", rồi thu sợi len, sai Liễu Nguyệt đi lấy giày cao gót để cùng nhau đi xem. Hai người liền sửa sang đầu tóc và đi ra phố. Trên phố người đông như kiến cỏ không sao đi được. Liễu Nguyệt liền dắt tay Ngưu Nguyệt Thanh vượt qua lan can đường dành cho người đi bộ, sang đường dành cho người đi xe đạp vừa tránh xe vừa di vượt lên trước. Ngưu Nguyệt Thanh gỡ khỏi tay kéo dắt của Liễu Nguyệt, chê làm thế không hay, song lại nói:
- Liễu Nguyệt, đi đâu mà nhanh thế, vội lên kiệu đấy hả?
Ngưu Nguyệt Thanh cứ tưởng Trang Chi Điệp bực tức bỏ nhà sang ở bên hội văn học nghệ thuật một hai hôm lại về, nào ngờ đã lâu lắm không thấy bóng dáng đâu, cũng có phần mềm lòng, song với cái thế của bậc phu nhân, chị cố ra vẻ cứng rắn không sang đấy. Như vậy ngồi ở nhà buồn bực, cũng nhớ lại trước đây anh ấy đã từng chê mình không chú ý sửa sang ăn diện, liền mua mấy cái áo mới, đem số áo còn mới rung rúc mặc ngày thường cho Liễu Nguyệt bằng hết, hôm nay đi ra phố xem nhạc trống đã đi một đôi giày da cao gót mũi nhọn, đi được một quãng, đã cứa đau cả chân, đành hận Liễu Nguyệt đi nhanh quá. Liễu Nguyệt quay lại, đành phải đi chậm hơn. Liễu Nguyệt nói:
- Em chưa nhìn thấy đội nhạc trống này bao giờ, nhưng đâu chỉ có xem nhạc trống, còn phải xem người xem đánh trống mới có ý nghĩa chứ?
Lúc này Liễu Nguyệt mới để ý người đi trên đường phố sao mà đông đến thế, ai ai cũng mặc quần áo rực rỡ. Cô phát hiện ra ngay có nhiều người đang nhìn mình, bèn cất tiếng:
Bỗng dưng Liễu Nguyệt kêu toáng lên:
- Á à!
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Kêu lung tung cái gì vậy, sao lại hét tướng lên như thế?
Liễu Nguyệt đáp:
- Chẳng phải Đường Uyển Nhi ở chỗ kia là gì?
Ngưu Nguyệt Thanh nhìn theo, thì đúng là Đường Uyển Nhi và Hạ Tiệp đang ở giữa đám đông. Hai người mặt tươi roi rói, ăn diện rất mốt, nổi bật hẳn lên trong dòng người. Nghe thấy tiếng kêu, Đường Uyển Nhi quay đầu nhìn bốn chung quanh như một cái trục quay, cuối cùng đã nhìn thấy Liễu Nguyệt và gọi:
- Liễu Nguyệt ơi, em và cô Thanh cũng đi xem đấy à? Thầy Điệp có đến không?
Đường Uyển Nhi và Hạ Tiệp chen đến, nhảy lên sàn đá, nắm tay chen vai, vui cười hớn hở. Ở bên này vốn là những bông hoa rực rỡ, tiếng cười lại dịu ngọt, nên từ lâu đã được mọi người để ý đến, ngay tức khắc có một tốp những kẻ lang thang tại chỗ đưa mắt nhìn sang cười với họ. Bốn người vội quay mặt đi, thì nghe thấy một cậu nói:
- Tiểu Thuận ơi Tiểu Thuận, cậu không nghe thấy gì à? Mất vía rồi hả?
Một cậu khác lại bảo:
- Bốn quả bom, nhìn kìa.
Liễu Nguyệt đã nghe rõ, khẽ hỏi Hạ Tiệp:
- Bom là gì hả chị?
Hạ Tiệp đáp:
- Họ bảo em có thể làm cho họ ngất xỉu đó mà.
Liễu Nguyệt bèn hích vào eo Đường Uyển Nhi nói:
- Chị mới là bom chứ! Hôm nay chị diện thế, định cho ai nhìn vậy, đẹp chết ngất mất thôi!
Nói rồi đưa tay rút một cái kẹp tóc trên đầu Đường Uyển Nhi cài sang đầu Ngưu Nguyệt Thanh.
Ngưu Nguyệt Thanh lấy xuống xem thì là một chiếc cặp tóc ngà voi có tua, liền bảo:
- Chu Mẫn cũng mua cho em chiếc cặp tóc này hả Uyển Nhi?
Đường Uyển Nhi đỏ mặt đáp một tiếng "vâng".
Ngưu Nguyệt Thanh nói tiếp:
- Em cặp cái này đẹp. Năm kia thầy Điệp của em đi họp ở Đại Lý, cũng mua cho chị một cái, trắng quá to quá chị không thể dùng được, vẫn luôn luôn để trong hòm. Chị cứ tưởng ở Đại Lý mới có thứ hàng này, thì ra ở Tây Kinh cũng có bán ư?
Nói xong liền cặp lên đầu Đường Uyển Nhi, Đường Uyển Nhi đưa chân đá Liễu Nguyệt một cái. Liễu Nguyệt nhảy từ sàn đá xuống, không đứng vững bị ngã quay lơ ra đất, chiếc quần củ cải trắng xám bám đầy đất bẩn, liền đứng dậy phủi thật mạnh, rồi lại nhảy lên. Đường Uyển Nhi nói:
- Cô em hào phóng thế, rơi xuống nhiều thứ thế kia cũng không buồn nhặt lên hả?
Liễu Nguyệt nhìn xuống đât hỏi:
- Thứ gì vậy? Đâu có?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Bao nhiêu là con ngươi mắt bám trên quần, em đã phủi đi hết rồi.
Ba người ngớ ra một lát rồi cùng cười. Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Con ranh ngứa nghề Uyển Nhi này, nghĩ gì mà lạ lùng thế. Hôm nay có lẽ Uyển Nhi được mọi người để ý đến nhiều nhất.
Giữa lúc ấy đột nhiên dừng lại. Tờ quảng cáo giới thiệu sản phẩm bay phơi phới như hoa tuyết trên đầu mọi người ở phía kia, những bàn thấy như rừng ở đấy giơ lên không trung bắt chộp lấy, Liễu Nguyệt liền chạy đi nhặt. Chợt nhìn thấy những người trong đội trống đột nhiên đeo mặt nạ lên, cái thì con rệp, cái thì con bọ xít, cái thì con bươm bướm, cái thì con ruồi, hình thù quái dị, trông sởn gai ốc, tất cả cùng cất tiếng hát:
Chúng tôi là sâu bọ. Cúng tôi là sâu bọ
Thuốc 101 đã giết chết chúng tôi, đã giết chết chúng tôi!
Giết chết! giết chết!
Hát xong, nhạc trống lại nổi lên dồn dập. Cứ thế hát rồi gõ trống, gõ trống rồi hát, người trên đường phố hoan hô rầm rầm, chen nhau đổ xô về phía tr