Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343197

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3197 lượt.

Lưu nói:
- Người tôi thế này sao ngồi vào chỗ các chị được?
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Đây là gia đình bạn của bọn tôi, không sao đâu. Thường ngày vẫn uống sữa bò của chị bán, hôm nay đã muộn thế này, thì cũng không vội về nữa, cứ ở đây chơi, chúng ta sẽ ăn cơm trưa ở đây, không sợ chị ấy nghèo đi đâu.
Nói rồi cứ ấn chị Lưu ngồi xuống. Thường ngày chị Lưu cũng là người ham chơi bài trong làng. Hôm nay thấy các phu nhân ở thành phố mời chị chơi bài, chị cũng sẵn sàng chơi cho vui, càng cảm thấy hãnh diện. Nhưng không biết họ chơi giá bao nhiêu, liền nắn nắn số tiền lẻ để ở trong túi áo sát người, chỉ sợ thua sạch sẽ mất trắng một chuyến đi, càng ngại mắc nợ, người ta sẽ chê cười, nên chị không chơi. Ngưu Nguyệt Thanh đã hiểu ý chị Lưu, liền nói:
- Không bao nhiêu đâu mà, năm hào một đồng thôi, chị đánh thay tôi nhé, thắng thì của chị thua tôi trả.
Đường Uyển Nhi nói:
- Cô Thanh có tiền, hôm nay chúng mình sẽ thắng cô ấy.
Chị Lưu đành phải ngồi vào. Chị nói:
- Vậy thì tôi đánh thay chị, tay tôi có mùi, tôi đánh tồi lắm, tôi đánh một lượt rồi chị đánh thế.
Liễu Nguyệt thấy Ngưu Nguyệt Thanh đứng bên cạnh liền bảo:
- Chị cả ơi, chị đánh nhé, em phải về bên hội văn học nghệ thuật nấu cơm cho thầy Điệp.
Đường Uyển Nhi cố làm ra vẻ hồ đồ, hỏi:
- Gần đây thầy Điệp ở bên hội văn học nghệ thuật ư?
Ngưu Nguyệt Thanh không trả lời Đường Uyển Nhi, chỉ bảo Liễu Nguyệt:
- Kệ anh ấy, anh ấy đi suốt ngày suốt buổi, bảo về cũng xong, bảo không về cũng xong, anh ấy cứ tưởng chúng mình không biết gì.
Đường Uyển Nhi liền hỏi Liễu Nguyệt:
- Hai người mâu thuẫn, mỗi người ở một nơi à?
Liễu Nguyệt khẽ đáp:
- Đâu có.
Nói rồi tỉnh bơ. Đường Uyển Nhi ranh ma lắm, không biết vợ chồng Trang Chi Điệp rút cuộc như thế nào, thấy Liễu Nguyệt như vậy, có phần bực tức, song không biểu lộ trên nét mặt, vừa chơi bài vừa đoán thầm hai vợ chồng nhà này rút cuộc thế nào, liền đánh ra một con bài không nên đánh, Liễu Nguyệt vui vẻ ăn luôn, cô nhặt con bài lên, hôn một cái rất kêu. Đường Uyển Nhi nói:
- Mình quả là một người giỏi chăn nuôi.
Nói rồi đứng dậy bảo phải ra nhà vệ sinh thải độc, để Ngưu Nguyệt Thanh chơi thay. Ra khỏi cổng, nhìn thấy con bò sữa nằm đấy như hòn đá, chỉ có cái đuôi ve vẩy đuổi ruồi nhặng, liền ngấm ngầm hỏi quẻ: Trang Chi Điệp luôn luôn nhắc mình chờ đợi anh ấy, anh ấy đã thật sự tìm thời cơ gây mâu thuẫn, hay chỉ là cãi cọ thường ngày? Nếu là vì mình thì con bò này sẽ rống lên một tiếng, nếu không phải vì mình, thì con bò này sẽ nằm yên. Nhìn nó một lúc, thì hai tai bò dỏng lên, mũi thở phì một cái rõ to, song không rống. Đường Uyển Nhi cũng không dám chắc là vì mình hay không vì mình, ngượng ngùng tê tái quay vào nhà, bước vào cửa, đột nhiên reo lên the thé:
- Ái à thầy Điệp, sao thầy cũng đến đây ư? Quả thật núi không chuyển thì đường chuyển, tất cả lại gặp nhau ở đây.
Ở trong nhà nghe nói Trang Chi Điệp đến, Ngưu Nguyệt Thanh vội vàng đẩy bài, nói:
- Đừng nói có tôi ở đây.
Nói xong lánh vào nhà trong, buông rèm xuống. Sớm nhìn thấy động tĩnh của Ngưu Nguyệt Thanh, Đường Uyển Nhi hiểu ra ngay hai người đã sống riêng thật, càng tỏ ra đắc ý, vừa cười xua xua tay với ba người kia, vừa nói:
- Thầy giáo Điệp thầy ngồi xuống đây. Cô Thanh cũng trong này, cô Thanh đâu rồi nhỉ?
Mọi người thấy Đường Uyển Nhi làm thế, cũng vào hùa trêu theo chị ta nói:
- Cô Thanh biết thầy đến, đang ở trong kia đàn bà trang điểm vì người tri kỷ đấy ạ!
Họ bấm bụng nín cười, Đường Uyển Nhi cũng cố nhịn nói:
- Sao thầy lại bỏ đi? vừa nghe nói cô ở đây thầy đã bỏ đi rồi ư?
Nói xong liền bước ra sân, lại đẩy cổng một cái thật mạnh. Chợt nghe thấy Ngưu Nguyệt Thanh đang mắng trong nhà:
- Đừng ai ngăn lại, cứ để cho anh ấy đi. Anh ấy không muốn gặp tôi, thì vĩnh viễn không phải gặp tôi nữa.
Trong tiếng la mắng lại có cả tiếng nức nở. Mọi người cười ầm lên, Hạ Tiệp và Liễu Nguyệt chạy vào nhà trong kéo Ngưu Nguyệt Thanh ra và bảo:
- Toàn là trò tai quái, Đường Uyển Nhi bày đặt ra đấy, làm gì có chuyện Trang Chi Điệp đến cơ chứ. Uyển Nhi sao không mau mau cúi đầu xin lỗi cô Thanh đi hả?
Đường Uyển Nhi sung sướng lắm, loạng choạng bước đến. Song đã thật sự quỳ xuống trước mặt Ngưu Nguyệt Thanh. Ngưu Nguyệt Thanh vừa tức vừa buồn cười, véo luôn mồm Đường Uyển Nhi mắng:
- Con ranh ngứa nghề này, thật đúng là câu hát trên đường phố "chúng tôi là sâu bọ", dùng thuốc 101 giết chết mi đi!
Chơi được bốn lượt bài, thì Mạnh Vân Phòng đi đâu về, dẫn theo một thằng bé, nó chính là Mạnh Tẫn, con trai của vợ trước. Mạnh Vân Phòng sai con đến lần lượt chào từng thím, Mạnh Tẫn mắt không nhìn vào ai, mồm chỉ hé ra "Cháu chào thím Thanh, cháu chào thím Nhi", rồi chuồn vào phòng sách của Mạnh Vân Phòng mở sách cầm bút. Nét mặt Hạ Tiệp nhăn nhó, song không nói gì, Mạnh Vân Phòng liền vui vẻ xuống bếp nấu cơm, anh tuyên bố không được để ai đi đâu cả. Chị Lưu thấy khó xử, liền cầm năm cái ca đi vắt sữa bò, mỗi người một ca. Ngưu Nguyệt Thanh bảo chị không uống sữa s


Lamborghini Huracán LP 610-4 t