Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3571 lượt.

chủ nhiệm Vương xem tại sao em gái chị ấy bị điên. Chủ nhiệm Vương nghe nói A Lan đã bị điên, cũng hỏi lại: "Cô ấy điên à? Cô ấy điên thế thì công trình thiết kế này làm thế nào?" Chị gái A Lan liền móc ra một cái xi lip đặt lên bàn, hỏi chủ nhiệm Vương đây là chuyện gì. Tôi đã nhìn rõ chiếc xi líp bé tí đàn bà vẫn mặc. Song chiếc xi líp đã hỏng, rõ ràng là bị cắt bằng kéo. Chủ nhiệm Vương liền bảo tôi: "Anh xem, hôm nay lại có chuyện rồi, anh cứ về đã, ba hôm sau đến tìm tôi".
Anh Tống nói rồi cúi xuống vòi nước, há mồm uống nước, súc miệng ùng ục một lát, nhổ đi lại nói tiếp:
- Ba hôm sau tôi đến tìm, Vương chủ nhiệm đi vắng, hỏi người ở nhà bên cạnh, họ bảo chủ nhiệm Vương đi nằm viện. Tôi nghĩ người ta ốm nằm viện, thi nên mua một chút quà đi hỏi thăm mới được. Tôi e liền hỏi ông Vương bị bệnh gì, đang nằm ở bệnh viện nào. Người hàng xóm liền cười ha ha, tôi mới biết đầu đuôi sự việc. Chuyện xảy ra như thế này:
Chủ nhiệm Vương mượn cớ để A Lan thiết kế nhà vệ sinh công cộng, luôn luôn gọi A Lan đến văn phòng bàn phương án. Cô A Lan kia cũng say sưa thiết kế, song không nhận ra ý định xâu xa của Vương chủ nhiệm. Hôm ấy A Lan đến văn phòng, chủ nhiệm Vương nói phương án đã xác định, phải ăn mừng, liền lấy rượu mời A Lan uống. A Lan đã uống rượu và uống say, chủ nhiệm Vương liền đặt cô ấy lên bàn, lột quần áo của người ta, vì hấp tấp đà lấy kéo cắt đứt xi líp, rồi chà đạp người ta. A Lan tỉnh dậy liền làm ầm lên, chủ nhiệm Vương bảo, nếu cô kêu lên, tôi sẽ bảo chúng mình thông dâm. Tôi có đến nhà cô đâu, cô đã tự ý đến chỗ tôi cơ mà. A Lan đã nín nhịn, về nhà càng nghĩ càng tức, đã kể lại với chị gái. Chị gái cũng giận dữ muốn chết, lại chửi em gái thiết kế cái cóc khô gì, lớn ngần này mà không biết giữ gìn. A Lan càng nghĩ càng điên đầu và đã điên thật. Hôm tôi gặp chị A Lan là chị ấy đến tìm chủ nhiệm Vương. Chủ nhiệm Vương đã quỳ xuống van xin chị ấy. Chị ấy là người có mưu kế, một là muốn trả thù chủ nhiệm Vương, cho nên đã cố ý mềm mỏng, nói là sẽ tha thứ cho ông ta, hai là chủ nhiệm Vương quá ư táo tợn thấy cô chị xinh đẹp hơn cô em, thôi thì cô chị đã xử nhũn rồi,lại còn cười với mình, và bảo, anh có tìm em thì cũng được thôi, anh tìm con gái tân, thì liệu có để cho em gái em lấy chồng không đấy. Thế là chủ nhiệm Vương bước đến ôm lấy chị A Lan, chị A Lan bằng lòng luôn. Chủ nhiệm Vương mừng quýnh cứ gọi chị A Lan, chị A Lan, ngay lập tức bày tỏ ông sẽ ly hôn, mong chị A Lan lấy ông. Ngày hôm sau, chị A Lan đã tìm đến nhà chủ nhiệm Vương nói với vợ ông:
- Tôi yêu anh Vương, anh Vương cũng yêu tôi. Chúng tôi đã yêu nhau ba năm nay, chị có thể để cho chúng tôi thành vợ thành chồng được không?
Nói xong chị A Lan ngồi xuống giường, tự rót một cốc nước tự uống. Chị ấy ghê gớm thật, phong độ và khí thế ấy đã áp đảo vợ chủ nhiệm Vương, khiến bà ta cứng họng không nói được câu nào. Chị A Lan liền đứng dậy nói: chị nhớ kỹ tôi là A Xán, chỉ có A Xán mới có tư cách làm chủ ngôi nhà này. Nói xong liền sải bước đi khỏi. Vợ chủ nhiệm Vương thấy A Xán đã bỏ đi, liền khóc bù lu bù loa tại nhà, rồi chạy đến văn phòng tìm chủ nhiệm Vương. Nhưng ông đang chủ trì cuộc họp, bà ta cứ xồng xộc xông vào túm chặt tai chồng kéo ra sân, kêu ầm lên chủ nhiệm Vương lưu manh, nuôi vợ bé ở bên ngoài, bảo vợ bé đến tận nhà doạ nạt bà ta. Hai vợ chồng liền đánh nhau trong sân. Tối hôm đó chủ nhiệm Vương đi tìm A Xán. A Xán cười ngặt nghẽo bảo:
- Anh không hôn em ư?
Chủ nhiệm Vương nhào tới hôn, A Xán liền cắn đứt luôn một đoạn lưỡi của ông ta. Lúc này chủ nhiệm Vương mới biết mọi việc làm của A Xán là để trả thù, liền ôm mồm chuồn thẳng. Nhà văn ơi, Trang Chi Điệp ơi, ông làm sao thế? Ông bị bệnh tim à?
Anh Tống cứ thế kể ra ngẩng đầu nhìn Trang Chi Điệp, thì mặt anh đã tái mét, hai mắt nhắm nghiền, người tựa vào tường từ từ tụt xuống. Anh Tống hốt hoảng gọi Triệu Kinh Ngũ và Mạnh Vân Phòng. Hai người chạy ra, sợ hết hồn, đặt bằng Trang Chi Điệp trên đất, rồi ấn ngực, làm hô hấp nhân tao. Trang Chi Điệp mở mắt ra bảo:
- Không sao đâu!
Nói xong từ từ ngồi dậy. Triệu Kinh Ngũ rót nước cho anh uống, Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Thầy lang Tống nói gì vậy, vừa giờ còn khoẻ khoắn hẳn hoi tại sao bỗng chốc thành thế này?
Anh Tống trả lời:
- Tôi kể cho nhà văn nghe một câu chuyện phiếm, đột nhiên ông ấy tụt khỏi bờ tường.
Trang Chi Điệp nói:
- Không iên quan gì đến chuyện của anh Tống, có lẽ mấy hôm nay mệt, có phần nào mất thăng bằng, loạn nhịp tim.
Mọi người thấy anh uống nước, nét mặt đỏ dần ra, ai cũng thở phào nhẹ nhõm, bảo có lẽ bệnh tim, mấy hôm nữa nhất định phải đi bệnh viện khám chữa.
Một lúc sau, Bạch Ngọc Châu trở về, bảo là lãnh đạo của toà án đang ở nhà Tư Mã Cung, xem ra còn phải đợi một lúc, khi nào lãnh đạo ra về sẽ đi.
Trang Chi Điệp nói:
- Anh Châu ơi, đã như vậy, thì ngồi nói chuyện phiếm chẳng biết đến bao giờ, đêm cũng đã khuya, chúng ta hẹn hôm khác sẽ đến gặp thẩm phán Tư Mã Cung được chứ!
Triệu Kinh Ngũ lại kể chuyện Trang Chi Điệp vừa bị ngất. Bạch Ngọc Châu ngh


The Soda Pop