Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343218

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3218 lượt.

ĩ một lát rồi bảo:
- Thế cũng được, chắc chắn anh bị bệnh tim cấp tính, không cần nóng vội đâu, tôi đã nói có tôi mà, ngay một chút việc này tôi cũng không làm nổi cho anh, thì chẳng phải tôi làm việc ở toà án vô tích sự hay sao?
Nói rồi tiễn khách ra tận cổng, khi bắt tay tạm biệt Trang Chi Điệp, còn ôm hôn thắm thiết, bảo lần sau đến xin báo cho biết trước bằng điện thoại, để anh còn chuẩn bị cái máy ảnh, mấy khi được chụp ảnh chung với nhà văn lớn để hãnh diện với bạn bè.
Trang Chi Điệp về đến nhà, Triệu Kinh Ngũ kể lại việc anh bị ngất xỉu, Ngưu Nguyệt Thanh và Liễu Nguyệt sợ phát khóc, bảo xưa nay có bị bệnh tim bao giờ đâu, liền pha nước đường cho anh uống, còn nấu cả nước gừng bưng lên, hỏi thèm ăn gì. Trang Chi Điệp đáp:
- Anh buồn ngủ.
Nói rồi đi ngủ luôn. Khách khưá ra về rồi, Ngưu Nguyệt Thanh khe khẽ cởi áo nằm cạnh chồng. Trang Chi Điệp chợt tỉnh giấc. Ngưu Nguyệt Thanh hỏi anh thấy trong người thế nào, anh đáp không sao. Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Không sao thì em yên tâm.
Chị nằm gọn trong lòng chồng, chị bảo:
- Anh ương lắm cơ, nếu không xảy ra chuyện quan trọng này, có lẽ anh vẫn còn bỏ mặc em. Nhìn anh cũng gầy rộc đi, có lẽ trận ngất vừa rồi là do tim bị xốc gây nên. Đàn ông như anh phải quả cảm, chuyện tầy trời đi chăng nữa, thì cũng sẽ qua đi, có phải thế không anh?
Trang Chi Điệp nhấc cánh tay dưới eo vợ ôm lấy chị, tấm thân mềm mại như sợi bún của chị áp sát vào người chồng, song cảm thấy có cái gì cồm cộm đè vào da, chị thò tay sờ một cái, liền sờ thấy một đồng tiền. Chị hỏi:
- Đồng tiền nào vậy, quý hiếm lắm hay sao mà đeo vào người thế này?
Trang Chi Điệp ấ úng chống chế:
- Đeo thế tốt chứ sao!
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Đàn ông đeo thứ ấy làm gì, chắc chắn ai đã tặng anh, thời gian vừa qua không quản lý anh, con ngứa nghề nào không biết xấu hổ đã tán tỉnh anh chứ gỉ?
Trang Chi Điệp đáp:
- Đừng có đoán già đoán non, bắt ma doạ ma nữa. Hôm Nguyễn Tri Phi mời anh đến nhà chơi, anh ấy bảo một thầy khí công đã phát công lên một đồng tiền đúc bằng đồng của anh ấy, đeo vào người trừ được tà lại khoẻ thân, anh ấy đã tặng anh.
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Nguyễn Tri Phi nói mười câu, thì chín câu thiêu thối. Tặng anh một đồng tiền mà lại nói huyên thuyên kỳ cục như thế, tại sao đeo vào còn bị bệnh tim?
Trang Chi Điệp lập tức đánh trống lảng, kể luôn chuyện A Lan và A Xán. Đương nhiên Ngưu Nguyệt Thanh chửi tay chủ nhiệm Vương kia một thôi một hồi, song lại trách A Xán làm gì phải xử lý như thế. Đàn bà xét cho cùng là đàn bà, để trả thù, cũng không nên ôm hôn chủ nhiệm Vương thật như vậy. Trang Chi Điệp nói:
- Em không hiểu.
Ngưu Nguyệt Thanh không đáp lại song thầm nghĩ, anh ấy ngất thế, thì ra là vì hai chị em kia, bèo nước gặp nhau, cho dù có đồng tình, cũng không đến mức như thế. Chị bảo: vâng, em không hiểu, anh thì hiểu cô ấy, anh hiểu cô ấy như thế nào nào?
Nhưng Trang Chi Điệp đã khe khẽ ngáy, giả vờ ngủ.






Mưa rào tầm tã suốt ba ngày ba đêm ở Tây Kinh. Trận mưa này như sợi thừng đay màu trắng, cứ từng sợi từng sợi, chi chít, dày đặc từ trên trời quăng xuống. Trong ba ngày, vào giữa trưa bầu trời đều u ám, từng khu cư trú bốn mặt đều là nhà và từng căn nhà gác của dân phố, chỗ nào nước cũng ngập đến cổ chân. nước từ đường và lỗ thoát nước chảy không xủê, liền tràn qua ngưỡng cửa chảy ra ngoài. Nhưng vòi nước máy thì lại không có nước. Có tin truyền đi, thì ra một đoạn đường ngoài cửa thành phía Tây bị sụt lở, đường ống bị gẫy. Liễu Nguyệt liền xách chậu ra ban công hứng nước mưa, chiếc chậu vừa thò ra đã đầy nước, nhưng lấy vào chỉ còn có một nửa, chẳng khác gì hứng nước ở thác nước. Trang Chi Điệp sốt ruột có nhiều việc cần làm, mà không sao ra khỏi cửa, ở lưng lại mọc liền bảy mụn nhọt không đau không ngứa. Ngưu Nguyệt Thanh cứ sợ mọc nhọt độc gì đó, nhưng Trang Chi Điệp bảo không sao, có thể do trời mưa khí ẩm gây ra, liền xoa vào một ít dầu cù là. Ngưu Nguyệt Thanh liền lo ngại mẹ đẻ và ngôi nhà mẹ đang ở bên Song Nhân Phủ, gọi điện thoại thì dây điện thoại bị đứt, chị bảo Liễu Nguyệt cùng đi với mình. Liễu Nguyệt đâu chịu để chị chủ đi dầm nước mưa rào rào như thế này, liền bảo để một mình cô đi. Ngày hôm ấy chiếc loa phóng thanh của bà Vi gác cổng câm mấy hôm nay đột nhiên rú lên, theo lệ thông thường, bà thổi phù phù ba cái, Ngưu Nguyệt Thanh liền bảo:
- Mưa to thế này, lẽ nào còn có người đến thăm?
Chưa dứt lời, giọng bà Vi xuyên qua trời mưa vang vọng trong sân:
- Trang Chi Điệp xuống tiếp khách! Trang Chi Điệp xuống tiếp khách!
Mặt Ngưu Nguyệt Thanh tái đi, Trang Chi Điệp hỏi em làm sao thế? Ngưu Nguyệt Thanh đáp:
- Có việc gì ông cứ nói với cháu.
Ông già nhìn Liễu Nguyệt bảo:
- Cô đã có lần cho tôi hai cái bánh bao.
Liễu Nguyệt đáp:
- Ông nhớ kỹ thế, cháu không cần ông cám ơn.
Ông già nói:
- Tôi không cảm ơn cô, còn chửi cô đấy, trong đêm hôm ấy, tôi ăn vào bụng chướng suốt đêm không ngủ được.
Liễu Nguyệt nói:


XtGem Forum catalog