Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3229 lượt.
bán, ảnh hưởng người khác.
Tiếp theo lại cung tay khom người hỏi hai người đàn ông mới đến, lại còn cầm lên một cái âu gốm, miệng nói "Dế thần trời cho". Hai vị kia quả nhiên cúi người, mở nắp nhìn dáng, khoái chí tươi cười, hỏi giá bao nhiêu, thì ông chủ bỏ mũ lá xuống, giơ hai tay ra. Anh chàng mặt đen sạm kia ngẩn tò te, trợn mắt thè lưỡi. Ông chủ hàng liền bảo:
- Anh thử xem lại hàng lần nữa!
Rồi bỏ thật chính xác anh hùng võ sĩ vào cái đấu to bằng cái bát. Trang Chi Điệp và Mạnh Vân Phòng cũng ngoái cổ lại, bỗng chốc đám đông mím môi nín thở, chợt reo to hai tiếng "cố lên!", hai hàm răng chúng cắn vào nhau, tiến công phòng thủ rất bài bản, một con xảo quyệt vô cùng, giả vờ thua, lừa trá hàng, song đã bất ngờ đánh úp sau lưng. Trang Chi Điệp xem tới mức mê mẩn, Mạnh Vân Phòng phải kéo vạt áo anh bảo:
- Anh khoái trò này thế cơ à?
Trang Chi Điệp hỏi:
- Anh có biết vừa giờ tôi nghĩ gì không?
Mạnh Vân Phòng hỏi lại:
- Nghĩ gì thế?
Trang Chi Điệp nói:
- Tôi nghĩ nguồn gốc của con người không phải là vượn người mà là dế mèn hoá kiếp, có lẽ con dế mèn ấy là ma của ma người.
Mạnh Vân Phòng bảo:
- Vậy sao anh không hỏi xem con dế thắng kia cấp hàm gì.
Hai người lại dạo sang chợ chó. Trang Chi Điệp đã ưng ý một con chó sư tử lông dài. Con chó này đẹp như con báo, thư thái vô cùng, vừa nhìn thấy họ, nó liền ngồi xuống giơ luôn hai chân trước chắp lại chào. Trang Chi Điệp bỗng thốt lên một câu:
- Nhìn mắt và lông mày kìa, giống Đường Uyển Nhi đến mấy phần.
Mạnh Vân Phòng cười bảo:
- Anh thích Đường Uyển Nhi sao không mua tặng cô ấy. Nhưng theo tôi đàn ông không nuôi mèo, đàn bà không nuôi chó, chẳng thà sang xem chợ hoa, mua một chậu chuối hoa tặng cô ấy. Nhà cô ấy thế quái nào ngay một chậu hoa cũng không có?
Trang Chi Điệp bảo:
- Đừng nhắc chuyện hoa nữa, làm tôi lại nhức đầu! trước đây chậu hoa lạ của bọn mình đẹp như thế còn chẳng giữ nổi, lại định mua làm gì. Hoa chuối hay không hoa chuối? Hơn nữa tôi cũng từng hỏi cô ấy sao trong nhà không trồng một ít hoa, cô ấy bảo, hễ em trồng hoa, là hoa sống chẳng được bao lâu, hoa ghen ghét cô ấy, cô ấy cũng đố kỵ hoa.
Mạnh Vân Phòng nói:
- Con bé ngứa nghề ấy thích nói thế để khoe bản thân chứ gì? đàn bà ai cũng có cái tật ấy. Hạ Tiệp thường khoe với tôi, tay Mỗ Mỗ nào đó có ý tứ với cô ấy, chàng Mỗ Mỗ nào đó tỏ ra ân cần với cô ta, hoàn toàn để ám chỉ với tôi: anh không yêu em, nhưng có người đã yêu đấy! Tôi liền bảo, tốt thôi, đứa nào châm em một cái lỗ to bằng con mắt, thì em cứ thổi vào hắn ta một cơn gió to bằng cái bát. Cô ta đã tức phát khóc lên.
Trang Chi Điệp cười, rồi quay đầu nhìn bốn phía hỏi:
- Ở đây có chợ bồ câu không nhỉ?
Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Anh nuôi bồ câu à?
Trang Chi Điệp đáp:
- Trong các lọai muông thú bay tôi yêu thích bồ câu, định mua một con tặng Đường Uyển Nhi.
Mạnh Vân Phòng cười bảo:
- Tôi biết rồi, chắc chắn việc này là ý của cô ấy.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Thế nào là ý của cô ấy?
Mạnh Vân Phòng đáp:
- Nhà cô ấy không có điện thoại, các cậu định dùng bồ câu trao đổi tin tức chứ gì?
Trang Chi Điệp bảo:
- Anh ma lanh nó vừa vừa chứ?
Mạnh Vân Phòng liền dẫn Trang Chi Điệp sang chợ chim bồ câu tận đầu phía nam, chọn khá nhiều con, sờ gáy, quết lông cánh, nhìn màu sắc, xem vòng chân. Mạnh Vân Phòng hỏi:
- Anh định mua bồ câu cho Đường Uyển Nhi hay là chọn cung phi cho mình?
Cuối cùng đã chọn được một con, hớn hở ra về. Đêm ấy vẫn ngủ ở nhà Mạnh Vân Phòng, không về khu nhà hội văn học nghệ thuật.
Đường Uyển Nhi biết Chu Mẫn và Trang Chi Điệp ý kiến bất đồng, trong thâm tâm hận Chu Mẫn, song không dám ác ý mắng anh, chỉ khuyên Chu Mẫn không nên để tổn thương tới hoà khí. Chuyện này, cho dù thầy giáo Điệp không quan tâm tới anh, khiến anh mất việc làm ở toà soạn tạp chí, thì cái bát cơm đã giành được đó, cũng là do người ta đã cho anh lúc đầu. Hơn nữa người ta cây to rễ sâu, chọi lại với Cảnh Tuyết Ấm được. Nếu làm cho thầy Điệp ngãng ra, thì vụ kiện này có thắng cũng phải thua. Chị ta nói đến mức Chu Mẫn chịu cứng, không còn bác được câu nào, song chỉ đem huyên ra khe khẽ thổi. Chu Mẫn mở quyển sổ tay ra, vừa xem vừa thổi, thổi ra những âm điệu lạ lùng. Đường Uyển Nhi nghe không hiểu. Chờ tới khi Chu Mẫn thổi đã mệt, đi dạo phố, Đường Uyển Nhi mới giở sổ tay ra xem, trong sổ tay không có bản nhạc, mà là một bài thơ do Chu Mẫn sáng tác:
Tôi đi khắp đông tây
Đã tìm hỏi mọi người
Tôi tìm hết mọi nơi
Nhưng chẳng có nơi nào yên linh hồn tôi được
Đọc xong mới biết Chu Mẫn đã nhìn bài thơ này mà thổi huyên của anh một cách vớ vẩn lung tung, chị ta không khỏi thở dài cho anh một tiếng và rơi một giọt nước mắt rõ to. Nhưng chị ta không đồng ý câu "Tôi tìm được một người đàn bà mới, song cô ta đã có chồng" trong bài thơ, thầm nghĩ, bây giờ anh chê tôi đã có chồng, lẽ nào anh không biết trước chuyện tôi đã kết hôn? Vì anh, tôi đã vứt bỏ những ngày tháng yên ổn, song